Tôi phát hiện ra một chuyện, phần lớn những gì một số người làm nếu thực sự bình tĩnh suy nghĩ thì sẽ thấy rằng không hẳn là chọn-lựa-của-chính-họ. Theo mốt, một kiểu hiệu ứng một trăm lẻ một con chó đốm. Vì sự kiếm tìm, truy cầu thứ trang sức xã hội lấp lánh để chứng tỏ mình. Hoặc giả, kiếm chác một liều thuốc giải psy đem lại sự thanh nhã, cao quý cho cái đời sống tinh thần cá nhân. Giản dị hơn và bản năng nhất là thoả mãn dục vọng của bản thân hoá ra lại nằm cuối danh sách các lý lẽ giải thích. Phần lớn sẽ từ chối nói, tao thích đánh chén món này vì tao nghiền, ví dụ như, mấy thứ mắm hay mấy đồ cay, mà thay vào đó là bài tụng ca vẻ đẹp của thức ăn đường phố hay chuẩn mực tuyệt đỉnh của mấy cái ngôi sao. Rồi nữa, một tay phượt núi nửa mùa sẽ không bao giờ tỉnh queo, một mình và trên cao tít khoái lắm, mà sẽ mơ màng đắm chìm trong vẻ đẹp của Mẹ Thiên nhiên vĩ đại, trào dâng mấy gợn sóng lâm ly yêu Cha Tổ quốc, hỉ hả quay sang bạn đồng hành nào cùng buông bỏ, nhưng cứ xuống núi mà coi, thị dân vĩ đại tắp lự nhảy choi choi trong bể dây danh lợi tình không đáy.
Tôi hỏi D, em điên hay giả dối.
Câu trả lời, nếu thấy ổn và tự tin thì cứ đi tiếp vậy đi.
Tôi thờ ơ với biển, ngại trèo núi phì phò, ghét đám đông mùa lễ hội thôn quê và manh chiếu hẹp cuộc đời thị dân. Tôi ghét các chuyến đi ngắn củn, vội vã, nhăn nhúm thời gian và nhăn nhở thường trực nếu không phải là cúi mình xu nịnh trước một ông lớn thì là lây thơm cái ngạo nghễ thầy bà trước đám người đi học.
Tôi đã mấp mé miệng vực huỷ diệt nhưng rồi dừng bước. Vì nhát gan, nói huỵch toẹt là vậy. Còn tinh tế tý chút, và có phần thật thà trong đó, tôi bắt đầu tin rằng cuộc sống là một món quà, vậy nên tôi cũng nên tiếp nhận nó tử tế và có trách nhiệm.
Tôi muốn an tĩnh bên cạnh partner của mình, thi thoảng làm vài điều ngốc hoặc điên rồ, thụ hưởng những xa xỉ nho nhỏ của ngày, kiểu như một cốc trà thật nóng, một bình cafe thật thơm, và một món đồ ăn bếp bất quy tắc tuỳ tiện theo tâm trạng của ngày.
Sống vậy có xa xỉ quá không?
Thứ Sáu, 31 tháng 3, 2017
Thứ Tư, 29 tháng 3, 2017
cà bát trắng muối xổi
Tôi nghe thường xuyên một công thức về cà nói chung và cà muối nói riêng rằng, chúng độc, chủ yếu là cho xương khớp. Nhưng cơm mùa hè với rau muống luộc kèm mấy trái cà pháo muối mặn được nén dẹt hay muối chua quả căng phồng, hay bát canh cà bung ấm bụng giữa tiết đông, nghĩ đến chúng mà xem, không phải ý tệ chút nào cho việc yêu chiều cái đầu lưỡi và bao tử của bản thân.
Ông cụ già cuối tuần trước ra Hà Nội có việc, trong làn đồ "tiếp tế" của Mẹ gửi các con có hai trái cà bát xinh xinh. Tôi bĩu môi sao chỉ có hai quả thì được nghe giải thích đó là vụ thu hoạch đầu tiên. Tối Chủ nhật TL trở về nhà sau chuyến công tác, nhìn hai quả cà bảo, sẽ làm món cà bóp xổi.
Cách làm siêu đơn giản. Quan trọng là biết cà sạch để an tâm, và thêm nữa là dấm vị chua vừa, đừng gắt quá.
- Trái cà rửa sạch thái lát mỏng theo chiều bổ dọc, xóc muối rồi bóp ráo
- Trộn cà với tỏi bằm nhỏ, đường, thêm chút bột gia vị nếu lượng muối xóc lúc trước chưa đủ làm cà mặn, và chút dấm ăn (TL dùng dấm Heinz vàng). Thích ăn cay thì thêm chút ớt, được ớt khô càng tốt.
Lúc bắt đầu chuẩn bị nấu cơm canh làm trước món này. Cơm canh tươm tất bày ra mâm thì coi như cà có thể ăn được rồi.
Tôi nhớ mang máng, không rõ là ở đâu, ở nhà ai hay chính là cơm Mẹ làm ngày trước, chêm gia vị thiếu chút mặn để sau đó có thể chấm cà bóp xổi với mắm tôm. Món này ăn với cơm nguội đặc biệt hạp. Chỉ có điều đến độ nào đó trong đời, bỗng dưng cái lưỡi và mấy dây thần kinh thay đổi khiến ta bài xích mùi đặc trưng của món chấm này thì lành hơn cả là quay về ôm cái lọ gia vị Hải Châu có bổ sung i-ốt :-)
Ông cụ già cuối tuần trước ra Hà Nội có việc, trong làn đồ "tiếp tế" của Mẹ gửi các con có hai trái cà bát xinh xinh. Tôi bĩu môi sao chỉ có hai quả thì được nghe giải thích đó là vụ thu hoạch đầu tiên. Tối Chủ nhật TL trở về nhà sau chuyến công tác, nhìn hai quả cà bảo, sẽ làm món cà bóp xổi.
Cách làm siêu đơn giản. Quan trọng là biết cà sạch để an tâm, và thêm nữa là dấm vị chua vừa, đừng gắt quá.
- Trái cà rửa sạch thái lát mỏng theo chiều bổ dọc, xóc muối rồi bóp ráo
- Trộn cà với tỏi bằm nhỏ, đường, thêm chút bột gia vị nếu lượng muối xóc lúc trước chưa đủ làm cà mặn, và chút dấm ăn (TL dùng dấm Heinz vàng). Thích ăn cay thì thêm chút ớt, được ớt khô càng tốt.
Lúc bắt đầu chuẩn bị nấu cơm canh làm trước món này. Cơm canh tươm tất bày ra mâm thì coi như cà có thể ăn được rồi.
Tôi nhớ mang máng, không rõ là ở đâu, ở nhà ai hay chính là cơm Mẹ làm ngày trước, chêm gia vị thiếu chút mặn để sau đó có thể chấm cà bóp xổi với mắm tôm. Món này ăn với cơm nguội đặc biệt hạp. Chỉ có điều đến độ nào đó trong đời, bỗng dưng cái lưỡi và mấy dây thần kinh thay đổi khiến ta bài xích mùi đặc trưng của món chấm này thì lành hơn cả là quay về ôm cái lọ gia vị Hải Châu có bổ sung i-ốt :-)
Chủ Nhật, 26 tháng 3, 2017
the smokey life
(1)
Một chiều hè mấy năm trước, tôi ngả ngốn trong cái ghế dài của quán cafe, khoái chí về kế hoạch ôm cổ chân tự sát ở tuổi 40 sắp đến của mình. Trong mạch chuyện đó, partner của D cười vui vui bảo, cứ coi chúng mình sống chỉ đến tuổi 70 đi, giờ cưng mới qua chút điểm giữa, dứt khoát phải sống vui, phải sống tốt. Sau rồi là kết luận vĩ đại của cả hai anh em hỉ hả ôm cái ghế và cái bàn bất chấp D khinh khỉnh nhìn chế nhạo, dứt khoát chúng mình phải sống vui, phải sống tốt.
Nhưng từ hai ba năm nay tôi thấy cuộc sống của mình nếu coi là bảng màu thì rõ ràng là cứ ngả tối dần. Partner còn cả hơn hai chục năm để chạm chốt giả định đã biến mất. D không nói gì nhưng tôi nghĩ trong lòng anh hẳn có nhiều khoảng nếu không trống rỗng thì nặng nề. Tôi lơ mơ, lúc này muốn ổn định cuộc đời, lúc khác muốn tung hê tất cả. Nhìn xung quanh, nhiều người trong vòng quan hệ coi như là có liên quan, có quen biết, và thậm chí là họ hàng, nếu không đau ốm kéo dài thì là từ từ lần lượt đi.
Năm nay trong nhà có nhiều tin, nhiều chuyện nhuốm chút màu kì quặc. Mẹ sau vụ khám bệnh và ám mấy ngày liền về các điềm này nọ giờ đã có vẻ yên yên. Sáng nay, tôi tám chuyện này với Bố, ông cụ già cười phá lên, sau bổ túc mấy chi tiết tôi chưa biết và giải thích cặn kẽ đầu cuối. Nghe xong thì đến tôi chỉ thiếu nước ngoác miệng lăn ngả nghiêng trong xe taxi. Trò chuyện trên đường đi thăm Ông Bà và các Cụ ở Yên Kỳ giữa con gái và Bố bắt đầu là vậy, sau thì quàng sang chuyện sắp 49 ngày của mẹ bạn lái taxi hàng xóm. Sau nữa là đủ kiểu chi tiết, tất cả đều có dính dáng đến cái chết.
Tôi cười hì hì với bạn lái xe, ấy biết không, hôm qua ông chú ruột qua nhà chơi, hai anh em rất hay nhá, cứ mộ của nhà em, mộ của anh chị... người ta tuổi 50 còn say khát quyền lực tiền tài, quá độ hưu thì thành ra ôm khư khư cái mộ phần... Đến lượt bạn kể chuyện nhà liên quan đến nhà nghỉ dưỡng ở quê, đến mộ phần chuẩn bị trước ở quê, còn li kỳ hơn chuyện nhà tôi.
(2)
Mọi năm theo lệ là chạp mộ. Năm nay người lớn trong nhà kêu thân người mệt, lùi tới lui rồi chuyển sang ngóng tiết Thanh minh.
Tôi đã quên tiệt cái danh hão cháu trưởng, nhất là sau khi sự vụ việc nhà bên Nội được chính thức chuyển giao cho nhà ông chú, mặt mày hớn ha hớn hở, phụ huynh quyết thế nào cũng được, cứ đến ngày đến giờ thì con lon ton đi theo bưng bê theo người lớn thăm mộ là được.
Hai hôm trước mưa to gió lớn, Bố thậm chí tính lùi lịch nhưng chắc vì gọi điện buổi sớm cho tôi, lúc đó còn đang ôm cái sập chẳng biết sấm chớp chi chi, không được nên đúng kế hoạch vẫn có mặt ở Hà Nội ngày hôm trước để chuẩn bị cho chuyến đi ngày hôm sau. Ơn Trời, ơn Ông Bà và các Cụ, ngày hôm nay tốt lành, trời lạnh vừa đủ, quang quẻ vừa đủ.
(3)
Tôi cố tình chọn giờ rời nhà muộn vì năm nay chỉ tập trung mộ phần Ông Bà Nội và hai Cụ bên nhà Nội ở phố Cửa Bắc. Đến nơi, vào chỗ thờ Thần linh thì chẳng biết mình quyết định vậy là hay hay dở nữa. Tôi thấy cả một rừng người.
Ngồi canh phần đồ cúng Thần linh, tôi cảm thấy mình vừa nghiêm túc phi thường, vừa xỏ xiên tột bậc. Cái xã hội thị dân lộn xộn ở Hà Nội thế nào được can nguyên xung quanh ban thờ xi măng hình vuông. Đồ lễ nhà này chồng lấn lên đồ lễ nhà nọ. Người ý tứ chẳng may va phải nhà hàng xóm thì khéo léo xếp đặt lại chỉnh chu, kẻ vô duyên thì hểnh mông quay gót, mặc cho mép túi bóng cận kề bát nến chực cháy khét, mặc cho chai rượu cúng ngã lăn đùng. Tôi lườm cái bà hàng xóm vô duyên, định mở miệng nói một câu nghiệt xong lại tự nhủ, chẳng phải nhọc thân, lom khom dựng lại chai rượu rồi ra ghế ung dung ngồi chờ tiếp. Bà kia loanh quanh thế nào ra huơ huơ cái điện thoại định nhờ vả tôi bấm số, sau rồi nhòm tôi một cái như thể thấy ma, chạy mất dạng.
Tôi có chút khoái trá, sau mau nghĩ sang chuyện khác sặc mùi con buôn. Rằng thì là mà tại sao bà con làm dịch vụ trên này không tổ chức cho thuê cái bàn thờ di động nhỉ. Nếu có thì sảnh thờ Thần linh không chừng sẽ thành một sân khấu sắp đặt hậu hiện đại có một không hai.
(4)
Tôi lần lượt làm nhiệm vụ canh hương ở chỗ Ông Bà Nội và sau đó là Cụ bà nhà Nội trước khi chờ Bố hoàn tất thủ tục ở phần mộ của Cụ ông nhà Nội.
Thời gian chờ kịp hóng hớt chuyện mấy người thăm mộ bên cạnh. Trao đổi không nhiều nhưng gật gà gật gù, mắt mũi đảo qua đảo lại cũng coi là có giao tiếp xã hội không tệ. Thậm chí ở chỗ Ông Nội, hai đại ca tay dao tay giẻ phăng phăng cúp ngọn đám cây và chà các mặt đá phiến bao mộ còn hăm hở nhận là hàng xóm phố Hàm Long.
(5)
Lúc nhận điện của BJ, người thắc mắc tại sao trên đường ra Hội An đi qua nhiều nghĩa trang mà chẳng thấy ai lau chùi mộ như tôi miêu tả về lễ tiết Thanh minh, tôi buột miệng, ở đây thì sắp thành Woodstock đến nơi rồi.
(6)
Đường ra cổng nghĩa trang để trèo xe về Hà Nội đậm đà mùi hội lễ. Người ngồi chiếu trên chiếu dưới mấy khu nhà chờ, hết chỗ thì lui xuống mép vệ các lố mộ, lẩu nồi to nồi nhỏ bốc hơi nghi ngút, bia chai bia lon lăn lóc chỗ này đống chỗ kia đống. Ngoài cổng, bà con mua thịt bò bê, mua rau, mua trứng nhộn nhịp tưng bừng.
(7)
Được đoạn rời Yên Kỳ, bạn lái xe chỉ góc đường bảo, chỗ này đẹp thật. À thì ra là Công viên Vĩnh Hằng.
Một chiều hè mấy năm trước, tôi ngả ngốn trong cái ghế dài của quán cafe, khoái chí về kế hoạch ôm cổ chân tự sát ở tuổi 40 sắp đến của mình. Trong mạch chuyện đó, partner của D cười vui vui bảo, cứ coi chúng mình sống chỉ đến tuổi 70 đi, giờ cưng mới qua chút điểm giữa, dứt khoát phải sống vui, phải sống tốt. Sau rồi là kết luận vĩ đại của cả hai anh em hỉ hả ôm cái ghế và cái bàn bất chấp D khinh khỉnh nhìn chế nhạo, dứt khoát chúng mình phải sống vui, phải sống tốt.
Nhưng từ hai ba năm nay tôi thấy cuộc sống của mình nếu coi là bảng màu thì rõ ràng là cứ ngả tối dần. Partner còn cả hơn hai chục năm để chạm chốt giả định đã biến mất. D không nói gì nhưng tôi nghĩ trong lòng anh hẳn có nhiều khoảng nếu không trống rỗng thì nặng nề. Tôi lơ mơ, lúc này muốn ổn định cuộc đời, lúc khác muốn tung hê tất cả. Nhìn xung quanh, nhiều người trong vòng quan hệ coi như là có liên quan, có quen biết, và thậm chí là họ hàng, nếu không đau ốm kéo dài thì là từ từ lần lượt đi.
Năm nay trong nhà có nhiều tin, nhiều chuyện nhuốm chút màu kì quặc. Mẹ sau vụ khám bệnh và ám mấy ngày liền về các điềm này nọ giờ đã có vẻ yên yên. Sáng nay, tôi tám chuyện này với Bố, ông cụ già cười phá lên, sau bổ túc mấy chi tiết tôi chưa biết và giải thích cặn kẽ đầu cuối. Nghe xong thì đến tôi chỉ thiếu nước ngoác miệng lăn ngả nghiêng trong xe taxi. Trò chuyện trên đường đi thăm Ông Bà và các Cụ ở Yên Kỳ giữa con gái và Bố bắt đầu là vậy, sau thì quàng sang chuyện sắp 49 ngày của mẹ bạn lái taxi hàng xóm. Sau nữa là đủ kiểu chi tiết, tất cả đều có dính dáng đến cái chết.
Tôi cười hì hì với bạn lái xe, ấy biết không, hôm qua ông chú ruột qua nhà chơi, hai anh em rất hay nhá, cứ mộ của nhà em, mộ của anh chị... người ta tuổi 50 còn say khát quyền lực tiền tài, quá độ hưu thì thành ra ôm khư khư cái mộ phần... Đến lượt bạn kể chuyện nhà liên quan đến nhà nghỉ dưỡng ở quê, đến mộ phần chuẩn bị trước ở quê, còn li kỳ hơn chuyện nhà tôi.
(2)
Mọi năm theo lệ là chạp mộ. Năm nay người lớn trong nhà kêu thân người mệt, lùi tới lui rồi chuyển sang ngóng tiết Thanh minh.
Tôi đã quên tiệt cái danh hão cháu trưởng, nhất là sau khi sự vụ việc nhà bên Nội được chính thức chuyển giao cho nhà ông chú, mặt mày hớn ha hớn hở, phụ huynh quyết thế nào cũng được, cứ đến ngày đến giờ thì con lon ton đi theo bưng bê theo người lớn thăm mộ là được.
Hai hôm trước mưa to gió lớn, Bố thậm chí tính lùi lịch nhưng chắc vì gọi điện buổi sớm cho tôi, lúc đó còn đang ôm cái sập chẳng biết sấm chớp chi chi, không được nên đúng kế hoạch vẫn có mặt ở Hà Nội ngày hôm trước để chuẩn bị cho chuyến đi ngày hôm sau. Ơn Trời, ơn Ông Bà và các Cụ, ngày hôm nay tốt lành, trời lạnh vừa đủ, quang quẻ vừa đủ.
(3)
Tôi cố tình chọn giờ rời nhà muộn vì năm nay chỉ tập trung mộ phần Ông Bà Nội và hai Cụ bên nhà Nội ở phố Cửa Bắc. Đến nơi, vào chỗ thờ Thần linh thì chẳng biết mình quyết định vậy là hay hay dở nữa. Tôi thấy cả một rừng người.
Ngồi canh phần đồ cúng Thần linh, tôi cảm thấy mình vừa nghiêm túc phi thường, vừa xỏ xiên tột bậc. Cái xã hội thị dân lộn xộn ở Hà Nội thế nào được can nguyên xung quanh ban thờ xi măng hình vuông. Đồ lễ nhà này chồng lấn lên đồ lễ nhà nọ. Người ý tứ chẳng may va phải nhà hàng xóm thì khéo léo xếp đặt lại chỉnh chu, kẻ vô duyên thì hểnh mông quay gót, mặc cho mép túi bóng cận kề bát nến chực cháy khét, mặc cho chai rượu cúng ngã lăn đùng. Tôi lườm cái bà hàng xóm vô duyên, định mở miệng nói một câu nghiệt xong lại tự nhủ, chẳng phải nhọc thân, lom khom dựng lại chai rượu rồi ra ghế ung dung ngồi chờ tiếp. Bà kia loanh quanh thế nào ra huơ huơ cái điện thoại định nhờ vả tôi bấm số, sau rồi nhòm tôi một cái như thể thấy ma, chạy mất dạng.
Tôi có chút khoái trá, sau mau nghĩ sang chuyện khác sặc mùi con buôn. Rằng thì là mà tại sao bà con làm dịch vụ trên này không tổ chức cho thuê cái bàn thờ di động nhỉ. Nếu có thì sảnh thờ Thần linh không chừng sẽ thành một sân khấu sắp đặt hậu hiện đại có một không hai.
(4)
Tôi lần lượt làm nhiệm vụ canh hương ở chỗ Ông Bà Nội và sau đó là Cụ bà nhà Nội trước khi chờ Bố hoàn tất thủ tục ở phần mộ của Cụ ông nhà Nội.
Thời gian chờ kịp hóng hớt chuyện mấy người thăm mộ bên cạnh. Trao đổi không nhiều nhưng gật gà gật gù, mắt mũi đảo qua đảo lại cũng coi là có giao tiếp xã hội không tệ. Thậm chí ở chỗ Ông Nội, hai đại ca tay dao tay giẻ phăng phăng cúp ngọn đám cây và chà các mặt đá phiến bao mộ còn hăm hở nhận là hàng xóm phố Hàm Long.
(5)
Lúc nhận điện của BJ, người thắc mắc tại sao trên đường ra Hội An đi qua nhiều nghĩa trang mà chẳng thấy ai lau chùi mộ như tôi miêu tả về lễ tiết Thanh minh, tôi buột miệng, ở đây thì sắp thành Woodstock đến nơi rồi.
(6)
Đường ra cổng nghĩa trang để trèo xe về Hà Nội đậm đà mùi hội lễ. Người ngồi chiếu trên chiếu dưới mấy khu nhà chờ, hết chỗ thì lui xuống mép vệ các lố mộ, lẩu nồi to nồi nhỏ bốc hơi nghi ngút, bia chai bia lon lăn lóc chỗ này đống chỗ kia đống. Ngoài cổng, bà con mua thịt bò bê, mua rau, mua trứng nhộn nhịp tưng bừng.
(7)
Được đoạn rời Yên Kỳ, bạn lái xe chỉ góc đường bảo, chỗ này đẹp thật. À thì ra là Công viên Vĩnh Hằng.
Thứ Bảy, 25 tháng 3, 2017
tình yêu và cái dạ dày
Ngày trước ai nói tình yêu đi qua đường dạ dày, tôi nghĩ trong lòng đúng một chữ, nhảm.
Giờ ngó đông ngó tây, thân người và ý nghĩ bớt nháo hơn xưa, ngẫm ngẫm nghĩ nghĩ thì bắt đầu hiểu ra cái ý tứ sâu xa trong công thức đó.
Nói sặc mùi chuyên môn và có chút hoa mỹ, có nào vệ khí, nào thủy [cốc] khí, nào hợp cốc...
Nói dân gian, có những chữ mặt nghĩa cả đen lẫn bóng đều ở đó mà lại như không ở đó, chỉ kẻ nào đã tự mình qua vài đận thăng trầm mới thấm thía hết mấy tầng ý nghĩa, kiểu như lạnh lòng.
Giờ ngó đông ngó tây, thân người và ý nghĩ bớt nháo hơn xưa, ngẫm ngẫm nghĩ nghĩ thì bắt đầu hiểu ra cái ý tứ sâu xa trong công thức đó.
Nói sặc mùi chuyên môn và có chút hoa mỹ, có nào vệ khí, nào thủy [cốc] khí, nào hợp cốc...
Nói dân gian, có những chữ mặt nghĩa cả đen lẫn bóng đều ở đó mà lại như không ở đó, chỉ kẻ nào đã tự mình qua vài đận thăng trầm mới thấm thía hết mấy tầng ý nghĩa, kiểu như lạnh lòng.
công thức thoát tẩu cơn buồn chán
Đêm trước, tôi lên cơn bốc đồng, bới tung các tủ áo, chuyển đi chuyển lại đồ trong phòng gỗ. Ngày hôm qua thong thả từ sáng đến tối là xê dịch, sắp xếp. Đến đêm ngồi duỗi người nửa nằm nửa ngồi trên cái sập, lấy ghế làm việc gác chân, có đứa dở xoa xoa cái bụng căng tròn hỉ hả về thành tựu của mình. Phòng gỗ bỗng chốc rộng ra, hai tấm rèm mới đặt bên cửa hàng đu đưa nhè nhẹ theo gió. Mĩ mãn. Tất cả. Trừ cơn đỏng đảnh của psy vẫn còn đấy, biến hình biến dạng không ngừng theo ngày, theo giờ. Trừ đống nợ việc vẫn chưa mấy thu hẹp.
Tôi nghĩ rất nhiều, thử làm rất nhiều để đối phó với chính bản thân. Chạy nhất, hiệu quả nhất có lẽ không phải gì khác là bộ đôi ngủ đủ và kỷ luật.
Nói thì rất đơn giản vậy. Nhưng làm? Úi chà, khó!
Tôi nghĩ rất nhiều, thử làm rất nhiều để đối phó với chính bản thân. Chạy nhất, hiệu quả nhất có lẽ không phải gì khác là bộ đôi ngủ đủ và kỷ luật.
Nói thì rất đơn giản vậy. Nhưng làm? Úi chà, khó!
Thứ Tư, 22 tháng 3, 2017
xa xỉ bé
Có nhiều điều tôi thích ở D và partner.
Trong nhiều điều đó, có sự quan tâm kiểu như có như không nhưng cứ đều đặn theo thời gian thì tích thành ấm áp hết sức tự nhiên.
Khi gặp nhau, tôi luôn được hỏi, ngồi vậy có thoải mái không, đồ uống có phù hợp không.
Chiều nay tôi ngồi ở bậu cửa quán Chị Lan chờ tin từ TL. Nhìn ra đường, ngó lơ sang tiệm cạnh tranh bên cạnh, người qua kẻ lại cộng với đám khách cả nhà bên này lẫn bên kia, tôi tự hỏi mình, ngồi cái ghế đẩu bằng nhựa thế này có thoải mái không, món xoài xay nhiều sữa và cốc trà đá lạt này có phù hợp không. Cho câu hỏi thứ nhất, rất ổn. Cho câu hỏi thứ hai, tôi chọn chỗ chứ không phải là vì món.
Tôi không nghĩ mình chạy theo mấy món hào nhoáng hay cảnh vẻ chi chi. Nhưng đúng là, thi thoảng, tận hưởng chút xa xỉ nho nhỏ của một ấm trà nóng tiêu chuẩn, của một cốc sinh tố vừa vặn ngọt đường sữa hay thậm chí là trần trụi chỉ có phần thịt quả xay ra... úi chà, tính ra không phải là tệ đi :-)
Trong nhiều điều đó, có sự quan tâm kiểu như có như không nhưng cứ đều đặn theo thời gian thì tích thành ấm áp hết sức tự nhiên.
Khi gặp nhau, tôi luôn được hỏi, ngồi vậy có thoải mái không, đồ uống có phù hợp không.
Chiều nay tôi ngồi ở bậu cửa quán Chị Lan chờ tin từ TL. Nhìn ra đường, ngó lơ sang tiệm cạnh tranh bên cạnh, người qua kẻ lại cộng với đám khách cả nhà bên này lẫn bên kia, tôi tự hỏi mình, ngồi cái ghế đẩu bằng nhựa thế này có thoải mái không, món xoài xay nhiều sữa và cốc trà đá lạt này có phù hợp không. Cho câu hỏi thứ nhất, rất ổn. Cho câu hỏi thứ hai, tôi chọn chỗ chứ không phải là vì món.
Tôi không nghĩ mình chạy theo mấy món hào nhoáng hay cảnh vẻ chi chi. Nhưng đúng là, thi thoảng, tận hưởng chút xa xỉ nho nhỏ của một ấm trà nóng tiêu chuẩn, của một cốc sinh tố vừa vặn ngọt đường sữa hay thậm chí là trần trụi chỉ có phần thịt quả xay ra... úi chà, tính ra không phải là tệ đi :-)
tâm trạng nhỏ
Gần trưa, tuyến bus quen đông đáng kể do đám sinh viên từ mấy trường đại học tan lớp ùa lên. Cậu bé phụ xe luôn miệng hỏi, còn ai chưa lấy vé [ạ]. Tôi kiếm được chỗ đứng tốt, nghe cậu bé nói liên hồi, thoắt đi thoắt lại, áo đồng phục màu xanh vui mắt. Thi thoảng, cậu bé xong việc đứng ké bác tài, nói những chuyện không đầu không đuôi, về hàng nước quen nào đó dưới Đền Lừ giờ bị công an đuổi dữ quá nên nghỉ bày hàng đã mấy ngày nay, về dự định mua mua sắm sắm món đồ nhỏ gì đó...
Xe chạy qua ba bốn điểm gì đó kể từ lúc tôi lên thì có hai ông thanh tra xuất hiện. Được chừng dăm bảy phút phía cuối xe xôn xao náo nhiệt. Tôi không quay lại, nhưng lời nghe vào hai tai đủ để biết chuyện có một ông bác nào đó lên trước tôi một hai điểm cho đến giờ vẫn chưa mua vé. Ồn ào rồi cũng hết. Hai ông thanh tra đằng đằng sát khí và cậu phụ xe mặt buồn xo cùng lên phía đầu xe để giải quyết vụ ghi biên bản. Tôi thấy cậu bé cúi đầu xin lỗi và khe khẽ xin được chiếu cố mức hình phạt. Một ông thanh tra, trẻ hơn, chăm chú ghi biên bản, người lắc lư theo nhịp xe. Ông kia, già hơn, nói với cậu bé như kiểu cha chú trong nhà nhưng tông giọng có phần nhỉnh, có phần trình diễn, dứt khoát rằng thì là mà sai thì phải phạt. Trong tích tắc, tựa như có quả bom bị tháo kíp. Một đám người lúc đầu là nói khẽ, sau thành lớn giọng, bênh vực cho cậu phụ xe. Tôi ngứa mắt ngứa tai thế quái nào cũng quay ngang sang làm chứng, lúc nãy xe đông lắm anh ơi, mà cậu soát vé liên miệng hỏi mọi người mua vé chưa [...]. Ông thanh tra mặt sắt quay sang tôi rồi hướng tiếp sang đám phụ nữ bên phải bên trái ở trước ở sau, phân trần, lỗi sai thì vẫn là lỗi sai, tôi không muốn nhưng vẫn phải lập biên bản. Có một cô vặn vẹo thế sao không phạt cái ông khách kia, thế sao không bắt ông ý xin lỗi cậu phụ xe, vân vân và vân vân. Câu trả lời, không có quy định đó. Khách bị bắt quả tang không mua vé được mời mua vé bổ sung. Chấm hết.
Hai ông thanh tra rời xe với cái biên bản được ký tá đầy đủ. Các bà các chị an ủi cậu phụ xe, hỏi bị phạt thế nào, cậu bé buồn thiu, chắc một tháng lương. Cô hành khách lúc nãy mở ví rút tờ tiền mệnh giá to bảo cho cháu. Tất nhiên là cậu bé từ chối.
Tôi để ý cả ông chú lái xe có vẻ mặt rất ngầu lẫn cậu soát vé đều không đả động gì đến cái ông khách kia vẫn đang ở trên xe. Cậu bé thậm chí còn không nhìn về phía đó.
Đám đàn bà phẫn nộ. Cứ thế những lớp câu lớp từ bực tực, mạt sát, chửi rủa được tuôn ra. Đến mức cậu bé thiếu may mắn phải lí nhí ý xin mọi người dừng lại.
Tôi cũng lên cơn bực, cuối cùng kiếm cớ ngồi vào chỗ ghế trống thì xoay lại nhìn kẻ gây rối. Một ông già ung dung, mặt còn cười kiểu một thằng ranh con mất dạy nhâng nhâng nháo nháo. Tôi thầm nghĩ, mấy bà mấy chị kia có quá lời chút trong cái bồi thẩm đoàn tòa án nhân dân tự lập này cũng là phải đi.
Khi tôi xuống xe ở cuối phố Hai Bà Trưng, ông khách đó cũng xuống, lúc đầu là đi sau tôi, sau là vượt lên. Tôi nhận ra người đàn ông quần áo tuềnh toàng nếu không nói là cũ nát, cả hai bàn tay co quắp, hai bàn chân xỏ đôi dép lê cũ xỉn màu không khá gì hơn, vẹo vọ, lệnh xô về một bên, đi lại nhìn thoáng có vẻ bình thường nhưng tôi không dám chắc khi động thân thì có đau đớn không.
Lúc đó tôi nghĩ, cậu bé kia hôm nay coi như không có chút may mắn đi.
Xe chạy qua ba bốn điểm gì đó kể từ lúc tôi lên thì có hai ông thanh tra xuất hiện. Được chừng dăm bảy phút phía cuối xe xôn xao náo nhiệt. Tôi không quay lại, nhưng lời nghe vào hai tai đủ để biết chuyện có một ông bác nào đó lên trước tôi một hai điểm cho đến giờ vẫn chưa mua vé. Ồn ào rồi cũng hết. Hai ông thanh tra đằng đằng sát khí và cậu phụ xe mặt buồn xo cùng lên phía đầu xe để giải quyết vụ ghi biên bản. Tôi thấy cậu bé cúi đầu xin lỗi và khe khẽ xin được chiếu cố mức hình phạt. Một ông thanh tra, trẻ hơn, chăm chú ghi biên bản, người lắc lư theo nhịp xe. Ông kia, già hơn, nói với cậu bé như kiểu cha chú trong nhà nhưng tông giọng có phần nhỉnh, có phần trình diễn, dứt khoát rằng thì là mà sai thì phải phạt. Trong tích tắc, tựa như có quả bom bị tháo kíp. Một đám người lúc đầu là nói khẽ, sau thành lớn giọng, bênh vực cho cậu phụ xe. Tôi ngứa mắt ngứa tai thế quái nào cũng quay ngang sang làm chứng, lúc nãy xe đông lắm anh ơi, mà cậu soát vé liên miệng hỏi mọi người mua vé chưa [...]. Ông thanh tra mặt sắt quay sang tôi rồi hướng tiếp sang đám phụ nữ bên phải bên trái ở trước ở sau, phân trần, lỗi sai thì vẫn là lỗi sai, tôi không muốn nhưng vẫn phải lập biên bản. Có một cô vặn vẹo thế sao không phạt cái ông khách kia, thế sao không bắt ông ý xin lỗi cậu phụ xe, vân vân và vân vân. Câu trả lời, không có quy định đó. Khách bị bắt quả tang không mua vé được mời mua vé bổ sung. Chấm hết.
Hai ông thanh tra rời xe với cái biên bản được ký tá đầy đủ. Các bà các chị an ủi cậu phụ xe, hỏi bị phạt thế nào, cậu bé buồn thiu, chắc một tháng lương. Cô hành khách lúc nãy mở ví rút tờ tiền mệnh giá to bảo cho cháu. Tất nhiên là cậu bé từ chối.
Tôi để ý cả ông chú lái xe có vẻ mặt rất ngầu lẫn cậu soát vé đều không đả động gì đến cái ông khách kia vẫn đang ở trên xe. Cậu bé thậm chí còn không nhìn về phía đó.
Đám đàn bà phẫn nộ. Cứ thế những lớp câu lớp từ bực tực, mạt sát, chửi rủa được tuôn ra. Đến mức cậu bé thiếu may mắn phải lí nhí ý xin mọi người dừng lại.
Tôi cũng lên cơn bực, cuối cùng kiếm cớ ngồi vào chỗ ghế trống thì xoay lại nhìn kẻ gây rối. Một ông già ung dung, mặt còn cười kiểu một thằng ranh con mất dạy nhâng nhâng nháo nháo. Tôi thầm nghĩ, mấy bà mấy chị kia có quá lời chút trong cái bồi thẩm đoàn tòa án nhân dân tự lập này cũng là phải đi.
Khi tôi xuống xe ở cuối phố Hai Bà Trưng, ông khách đó cũng xuống, lúc đầu là đi sau tôi, sau là vượt lên. Tôi nhận ra người đàn ông quần áo tuềnh toàng nếu không nói là cũ nát, cả hai bàn tay co quắp, hai bàn chân xỏ đôi dép lê cũ xỉn màu không khá gì hơn, vẹo vọ, lệnh xô về một bên, đi lại nhìn thoáng có vẻ bình thường nhưng tôi không dám chắc khi động thân thì có đau đớn không.
Lúc đó tôi nghĩ, cậu bé kia hôm nay coi như không có chút may mắn đi.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)