Công thức của My mốc. Làm ở nhà ăn lành, ngon và rẻ.
Gà chặt miếng ướp với gừng và bột gia vị rồi xào cho ngấm. Sau đó đổ ngập nước ninh nước dùng, chêm thêm nước dừa, nước cốt dừa, chút vị thuốc bắc và nấm hương đã ngâm mềm và làm sạch. Chừng thịt gà chín và mềm đúng độ người ăn mong muốn thì bắc ra nồi lẩu và đánh chén.
Rau có cải soong, rau muống, nấm (optional) và quan trọng nhất là ngải cứu. Mình không thử vì e chừng rau ngoài, nhưng chắc cải xanh và cải ba lá không phải là ý tệ.
Thêm vài miếng đậu phụ cũng không tệ. Khi chuyên ra nồi lẩu thì thêm chút sa tế vào nồi nước dùng nữa. Rau thả gặp vị cay sa tế quyện với vị béo của gà ăn mềm, ngọt và thơm.
Tất cả bí mật là gà và rau đảm bảo đồ sạch và thái độ nấu thật kiên nhẫn. Còn cái vụ vị thuốc bắc thì thực lòng mình chẳng chắc ăn, cho nên để làm phép an ủi tinh thần thì rửa chúng một cái trước khi thả vào nồi.
Có một chuyện hài hước là khi My mốc qua hàng khô ở chợ mua cái gói vị thuốc bắc, nó được cô bán hàng hỏi có muốn mua gia vị nấu lẩu gà không. Tự dưng mình nhớ mấy bài báo nói về các loại bột tạo vị ở chợ Kim Biên trong Sài Gòn. Thế là tặc lưỡi một cái, bảo chắc không sao :-)
Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2013
Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013
thanh long đỏ
Thu hoạch từ vườn nhà của Bố Mẹ ở Bắc Ninh, quả nặng 900gr, trái ngọt và ngon.
Mẹ có cô cháu gọi là dì, tính khôn ơi là khôn, kiểu khôn ăn người. Hồi mua cây giống về Bố Mẹ thật thà bảo mua một cây ở hội chợ về trồng chơi, rồi hai cụ già lọ mọ sắm nào cọc bê tông, nào thanh sắt để nối thành khung cho cây leo. Một cây mà ra được một mớ quả, ăn cả mùa, vui vẻ. Còn cô cháu kia bí mật thì thà thì thụt mua một đống cây giống về trồng với ý định làm cuộc cách mạng kinh tế to "trồng cây gì nuôi con gì", hàng xóm hỏi địa chỉ nhất định không khai vì sợ bị cạnh tranh. Chỗ cây đó đến giờ vẫn chưa cho trái nào cả.
Đi về Bắc Ninh ăn rau và quả no căng cái bao tử, đến lúc nghe thêm mấy chuyện cười thì chỉ muốn nứt cái bụng trống cơm :-)
Mẹ có cô cháu gọi là dì, tính khôn ơi là khôn, kiểu khôn ăn người. Hồi mua cây giống về Bố Mẹ thật thà bảo mua một cây ở hội chợ về trồng chơi, rồi hai cụ già lọ mọ sắm nào cọc bê tông, nào thanh sắt để nối thành khung cho cây leo. Một cây mà ra được một mớ quả, ăn cả mùa, vui vẻ. Còn cô cháu kia bí mật thì thà thì thụt mua một đống cây giống về trồng với ý định làm cuộc cách mạng kinh tế to "trồng cây gì nuôi con gì", hàng xóm hỏi địa chỉ nhất định không khai vì sợ bị cạnh tranh. Chỗ cây đó đến giờ vẫn chưa cho trái nào cả.
Đi về Bắc Ninh ăn rau và quả no căng cái bao tử, đến lúc nghe thêm mấy chuyện cười thì chỉ muốn nứt cái bụng trống cơm :-)
Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013
chuyện của t. và cái tag dược sư
Từ mấy năm nay đồng chí em hành tung bí hiểm. Ai cũng biết nó lên chùa, chơi với mấy vị sư, làm từ thiện, in và phát kinh sách. Ai cũng biết là nó ăn chay, chay trường. Nhưng hỏi là theo phái nào, trường nào, dòng nào thì không ai rõ.
Còn mình, hì hục khuân sách của Ohsawa và về Ohsawa về nhà, đọc thì ít mà để Bố mỗi lần ra Hà Nội coi rồi quyết định đem về nhà ở Bắc Ninh thì nhiều. Mình cũng không chủ trương ăn chay sau khi thất bại thảm hại với cái kế hoạch ăn cơm gạo lứt muối mè cách đây đã đôi ba năm.
Hôm qua trời ngả lạnh, âm u. Cậu em đi qua chào một câu, rồi thế nào vào phòng ngồi nói tùm lum tùm la mấy câu. Chuyện xoay đầu xoay đuôi thế nào thì tòi ra cái chủ đề ăn uống. Thế rồi cậu em bảo em theo phép dưỡng sinh, đã mấy năm rồi và từ đó đến nay không hề dùng viên thuốc nào.
Hỏi em mấy ý, túm lại là mình hiểu không hẳn là cậu em ăn chay. Nhưng ăn theo phép cân bằng âm dương, theo tiết trời.
Điều thú vị và cũng là thách thức to: cái gì âm, cái gì dương đây. Giờ, mình có thêm một lý do cho cái tag dược sư :-)
Còn mình, hì hục khuân sách của Ohsawa và về Ohsawa về nhà, đọc thì ít mà để Bố mỗi lần ra Hà Nội coi rồi quyết định đem về nhà ở Bắc Ninh thì nhiều. Mình cũng không chủ trương ăn chay sau khi thất bại thảm hại với cái kế hoạch ăn cơm gạo lứt muối mè cách đây đã đôi ba năm.
Hôm qua trời ngả lạnh, âm u. Cậu em đi qua chào một câu, rồi thế nào vào phòng ngồi nói tùm lum tùm la mấy câu. Chuyện xoay đầu xoay đuôi thế nào thì tòi ra cái chủ đề ăn uống. Thế rồi cậu em bảo em theo phép dưỡng sinh, đã mấy năm rồi và từ đó đến nay không hề dùng viên thuốc nào.
Hỏi em mấy ý, túm lại là mình hiểu không hẳn là cậu em ăn chay. Nhưng ăn theo phép cân bằng âm dương, theo tiết trời.
Điều thú vị và cũng là thách thức to: cái gì âm, cái gì dương đây. Giờ, mình có thêm một lý do cho cái tag dược sư :-)
Thứ Ba, 10 tháng 12, 2013
thực đơn giảm béo của người béo
Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2013
rau mồng tơi xào tỏi
Về thứ tạo mặn có nhiều biến thể: muối, bột gia vị (bột canh), xì dầu, mắm, mắm tôm, mắm ruốc. Buồn tẻ nhưng thuận miệng và an toàn nhất là dùng bột gia vị.
Còn về thứ tạo vị, đương nhiên đó là tỏi bằm, tùy miệng kẻ ăn đôi khi thật là nhiều tỏi.
Bí quyết: lửa thật to, và chỉ khi gần bắc rau ra thì mới cho gia vị tạo mặn vào.
Còn về thứ tạo vị, đương nhiên đó là tỏi bằm, tùy miệng kẻ ăn đôi khi thật là nhiều tỏi.
Bí quyết: lửa thật to, và chỉ khi gần bắc rau ra thì mới cho gia vị tạo mặn vào.
Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013
thiền trong bếp
Tính đến hôm nay cam kết cơm nhà - ít nhất là bữa tối - đã được thực hiện nghiêm chỉnh. Công trạng chính là T. L., lúc này đang là kẻ-rỗi-việc. Bà chị đi làm, tối muộn về thì lăng xăng bê mâm ra đánh chén là xong :-)
Cơm nấu bằng nồi đất, nấu nhanh, và cơm ăn ngon. Có lẽ đây chỉ là vấn đề cảm giác.
Điều hay ho hơn nữa là mỗi khi ở trong bếp làm gì đó thì mình đã bớt hung hăng rất nhiều. Mọi việc nhặt, rửa, thái, chêm nếm, nấu trong bữa tối hay đơn giản chỉ là đun cafe mỗi sáng đều được làm một cách từ tốn. Và mình vẫn tiếp tục thấm thía cái nghĩa của thiền-nấu. Nó là có thật!
Đó là chuyện ở trong nhà, ở trong cái đầu của người ở trong nhà. Còn ở ngoài vườn, mọi thứ cũng có tiết điệu và ngôn ngữ riêng của chúng. An bình và mời mọc :-)
Cơm nấu bằng nồi đất, nấu nhanh, và cơm ăn ngon. Có lẽ đây chỉ là vấn đề cảm giác.
Điều hay ho hơn nữa là mỗi khi ở trong bếp làm gì đó thì mình đã bớt hung hăng rất nhiều. Mọi việc nhặt, rửa, thái, chêm nếm, nấu trong bữa tối hay đơn giản chỉ là đun cafe mỗi sáng đều được làm một cách từ tốn. Và mình vẫn tiếp tục thấm thía cái nghĩa của thiền-nấu. Nó là có thật!
Đó là chuyện ở trong nhà, ở trong cái đầu của người ở trong nhà. Còn ở ngoài vườn, mọi thứ cũng có tiết điệu và ngôn ngữ riêng của chúng. An bình và mời mọc :-)
Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2013
cách mạng nhà bếp
Hôm nay chính thức xong M2 và làm cái hành động điên rồ cuối cùng của một chương dài nuôi dạ dày bằng junk food với một cốc cafe bự nhà Highland kèm mấy cái bánh ngọt.
Giờ thì mình béo và to không phải như con tượng mà là cá nhà táng.
Từ ngày mai, ngày 3 tháng 11 năm 2013, nghiêm túc thực hiện cam kết bếp xanh (ăn nhiều rau củ) và đỏ lửa (nấu nướng thường xuyên).
Nếu M2 mình có thể làm được chỉ để giết thời gian và vì một phút điên rồ cao hứng đi học thì chuyện chăm lo sức khỏe cho cái tấm thân sống lê lết đời sống trần gia này lẽ nào lại không làm nổi.
Và sẽ có một tag mới là "dược sư" :-)
* Cảm hứng từ Fito Museum (Sài Gòn hè 2013)
Giờ thì mình béo và to không phải như con tượng mà là cá nhà táng.
Từ ngày mai, ngày 3 tháng 11 năm 2013, nghiêm túc thực hiện cam kết bếp xanh (ăn nhiều rau củ) và đỏ lửa (nấu nướng thường xuyên).
Nếu M2 mình có thể làm được chỉ để giết thời gian và vì một phút điên rồ cao hứng đi học thì chuyện chăm lo sức khỏe cho cái tấm thân sống lê lết đời sống trần gia này lẽ nào lại không làm nổi.
Và sẽ có một tag mới là "dược sư" :-)
* Cảm hứng từ Fito Museum (Sài Gòn hè 2013)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



