Thứ Ba, 25 tháng 8, 2026

mary và catherine

Dame de Mali / Mont Loura
trong bộ ảnh cũ của bạn đời, đang được sắp xếp

Tôi mất hơn hai tuần thời gian để "tiêu hoá" tin tức này.

Mỗi ngày, tôi nghĩ, theo kiểu vụn vặt, theo kiểu mảnh đoạn. Có rất nhiều chuyện, nhiều khuôn mặt người, tôi có thể nhớ. Nhưng tên người và khung thời gian của chuyện thì tôi hoặc quên hoặc bối rối. 

Riêng về hai quý bà lesbo, Mary và Catherine, thì tôi nhớ li lai từng chi tiết. Từ khuôn mặt cười rạng rỡ, giọng nói líu ríu và cử chỉ dịu dàng của Mary đến cái vẻ đảnh và lạnh cực kỳ đối lập với cử chỉ nồng nhiệt và thậm chí là ồn ào của Catherine. 

Lần cuối tôi, chúng tôi gặp họ là khi tôi quay trở lại Mỹ lần thứ ba. Chúng tôi có một bữa rượu - khai vị ngoài hiên nhà của hai cô với tràn ngập tiếng cười và cả tiếng vò vè kiểu máy bay trực thăng của hàng trăm bạn nhỏ hummingbirds trước khi đến tiệm ăn tối. Nghe bạn đời mách chuyện tôi tay gương tay nhíp nhổ tóc sâu, hai cô vội can ngăn, các sợi tóc bạc có vẻ đẹp của riêng chúng. Rồi chúng tôi hẹn hò bữa nào rảnh rỗi sẽ quay lại nhà hai cô, trèo lên gác mái để lấy xuống bộ đồ sứ bàn ăn màu hồng của Nhật bị hai cô chê là "õng ẹo" rồi mang lên nhà rừng. Bữa đó, lác đác ngoài đường và trong tiệm đã có mấy cụ già mang khẩu trang. 

Rồi sau đó? Vì tôi phải di chuyển, vì "giãn cách", rồi vì cả một đống những vấn đề nhỏ to liên miên trong trật tự ngày thường mà chúng tôi cần giải quyết mà câu hẹn Sớm gặp lại của chúng tôi cứ trôi nổi đâu đâu. 

Bạn đời giải thích, hồi sự kiện 11/9, Mary và Catherine mất mấy năm mới bình tĩnh trở lại và đi ra ngoài gặp gỡ mọi người, vì thế cứ chờ đôi ba năm nữa hẹn hò vẫn chưa muộn. Ông lão nhà ta viết email và nhắn tin động viên hai quý bà lesbo. Và ông rất yên tâm mọi chuyện đều ổn, sẽ ổn. 

Nhưng giờ thì sao? Hai tuần trước, chúng tôi nhận được một tin nhắn cụt lủn về Catherine. Sau một hồi choáng váng, chưa kịp liên lạc với Mary thì chúng tôi lại bị bồi thêm một cú nữa với tin về Cô.

Chúng tôi được biết là Catherine ốm bệnh mấy năm qua. Còn về sự ra đi của Mary, tính đếm thời gian, tôi tự hỏi có phải là do Covid (?) 

Sau tuổi 40, tôi nhận ra rằng mình nhận tin buồn nhiều hơn là tin vui từ vòng tròn xã hội. Trong suốt một thời gian dài, tôi giữ thái độ "trốn tránh" và "kiêng kị", kiểu biết được một tin không tốt thì giữ riêng cho mình và một mình "gặm nhấm", "nỉ non".

Giờ thì khác. Sau hơn một năm vật vã trong các vấn đề psy, tôi giờ rón rén nhìn ngó bản thân mình trong tấm gương soi tinh thần ý. Và tôi nghĩ, thay vì buồn, thay vì choáng, tại sao tôi lại không nhớ nghĩ về hai quý bà lesbo trong ráng chiều rực rỡ của Old Saybrook, về một Mary đẹp và dịu dàng, và về một Catherine với bao nồng hậu.

Trên đầu tôi giờ tóc bạc nhiều vô khối, và cũng có vô khối những đốm trọc do tóc tự rụng cũng như cái hành động tay gương tay nhíp hoá nghiện của tôi. Bàn ăn nhà rừng có vừa là đĩa sứt gom góp từ nhà cũ ở New York còn sót lại sau khi tay anh em họ của bạn đời cuỗm sạch các món sứ giá trị, vừa là các món phong cách Nhật của Jackie Sedlock. Tôi không chắc mình có thể mau thoát khỏi đường hầm tăm tối và chật hẹp mang tên tự-kỷ và trầm-cảm này hay không. Nhưng tôi biết chắc, mình cần thay đổi!

tương me cho/trong món cà-ri bếp thái

Đây là điều tôi vừa mới học được. Và nó làm tôi vô cùng hoan hỉ!

Nhà có cà tím loại trái dài - Asian eggplant. Lại sẵn cả cà chua và lá húng Tây hái từ vườn. Rồi sữa dừa, rồi curry paste, cái gì cũng sẵn. À thì mình làm cà-ri bếp Thái. 

Tương cà-ri hiệu Mama Lam's xuất xứ Queens NYC chính xác mà nói thì là của/thuộc về bếp Mã-lai. Nhưng với tôi, người lơ ma lơ mơ về các truyền thống ẩm thực Đông Nam Á, định danh Malaysian curry paste đánh quàng sang bếp Ấn hay bếp Thái thì xem ra cũng là như nhau. 

Tôi làm món theo kiểu đơn giản nhất có thể. Ngoài những nguyên liệu kể trên, món có yếu tố "đạm" là thịt sườn bò cùng bổ túc hương vị từ một miếng riềng bé xinh xinh. À quên, không thể bỏ qua đường và nước mắm. Hứa hẹn xem ra không tệ chút nào. 

Chuyện tưởng đơn giản là vậy. Tôi vừa nấu món vừa nghe video của cô chủ Hot Thai Kitchen - Easy Thai Yellow Curry with Beef. Ở một khoảnh khắc, tôi tưởng mình nghe nhầm. Nghe lại, à mình không nhầm. Cô chủ bếp dùng tương me - tamarind paste cùng giải thích, me không phải giúp tạo chua mà là điều vị, làm dịu đi các tông giọng có chút cao, có chút gắt của các nhà gia vị cay nồng cũng như mặn mòi mắm. 

Tôi thử làm theo. Và kết quả thật là tuyệt! 

cà-ri kiểu bếp Thái với vài biến tấu: curry paste bếp Mã-lai,
nước mắm và đường nâu, húng Tây thay húng Thái
Ở Hà Nội, có hai tiệm Thái tôi cực kỳ yêu thích là Sawadee trên phố Lý Thường Kiệt đã đóng cửa từ lâu và Vijit cứ cách vài năm lại chuyển nhà mà tôi không rõ còn hoạt động hay không. Giờ gật gù đánh chén món cà-ri bếp nhà với ít nhiều biến tấu, tôi lại nhớ khung cảnh một Sawadee thanh lịch và một Vijit ấm cúng. Cảm giác khi nhớ về nơi chốn cũ, những con người cũ rất thú vị, có chút buồn, có chút luyến tiếc, và có cả nhẹ nhõm khi rũ bỏ được những chấp bám cùng chấp niệm nữa! Chuyện bếp núc và ăn uống hoá ra đâu chỉ dừng lại ở thức ăn và hành động nấu cùng ăn. Nó đánh dấu con đường tôi đi, sự trưởng thành và già-đi của tôi, đại loại thế!

* Note ghi thêm sau khi hỏi Ây-Ai và coi kỹ hơn hướng dẫn cùng giải thích của Cô Pailin: 

- Đúng như suy nghĩ chủ quan của tôi, tương cà-ri Mã--lai khi dùng món ỷ vào các gia vị cay nồng thì món lắc lư thành kiểu-bếp-Ấn, còn khi dụng nhà sữa dừa thì món lại thướt tha Sawadee kha.
- Tương me không [nhất thiết] dùng cho mọi/tất cả món cà-ri bếp Thái, mà thích hợp hơn cả là cho món cà-ri vàng/đỏ của người Thái theo đạo Hồi Massaman curry - Kaeng matsaman.

Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2026

thế này có tính là tương ớt kiểu tabasco (?)

tương ớt nhắc vị Tabasco, làm kiểu "đi tắt" không ủ chua
Tôi bắt đầu chương hồi [làm] tương ớt của mình từ năm trước. Tính cho đến lúc này, đã có nhiều công thức được tôi tham khảo, và nhiều hũ nhỏ thức mang tên "tương ớt" kèm cái đuôi lòng thòng định danh được làm ra trong bếp, từ nhà biển lên nhà rừng.

Có ớt tươi cùng gừng, cùng tỏi, cùng hành tím được xay roèn roẹt và sau đó được chưng, đương nhiên là với xíu nước, xíu đường, xíu muối. Đó là công thức tôi học được từ một cô người Hoa sống ở Mỹ, người giải thích rằng thì là mà đây là công thức truyền từ đời bà, qua đời mẹ đến đời cô. Điểm khác to nhất giữa bà cô và cô là cái máy xay roèn roẹt, vì ngày xửa ngày xưa, bà cụ dùng dao bằm nguyên liệu.

Nhân TL mua cho hạt dzổi và mắc khén, tôi có bữa bày trò làm tương ớt kiểu Mường Khương. Không có sắc đỏ tươi tắn, nhưng đúng là cái vị làm ra nó nhắc nhớ tôi về quán chay ở khu Thái Hà, nơi tôi đã mua một chai nhỏ tương ớt Mường Khương cùng dấm ủ từ trái mơ, ngon kinh khủng khiếp. 

Rồi chi chi nữa, nào là ớt chần/trụng qua nước sôi, nào là ớt luộc trước khi chế món, nào là với và không với cà chua, có rượu hay không có rượu, vân vân chi chi đại khái là đủ trò.

Tuần rồi, tôi đánh bậy đánh bạ với ớt Thái mua về và cà chua chín vườn nhà cùng dấm táo tự ủ năm trước. Kết quả rất thú vị. Nước tương cay đó giống bạn Tabasco đến sáu bảy phần. Bất chấp việc khi coi mấy công thức làm Tabasco-style hot sauce thì tôi thấy rõ ràng là cách mình làm món chẳng có chi giống :-)

- Ớt luộc xong rồi bỏ được bao nhiêu hạt tốt bấy nhiêu, tỏi một tép lấy vị được bằm nhuyễn nhất có thể.
- Nấu liu riu cà chua xắt hạt lựu (đã lột vỏ bỏ hạt) tới mềm thì lấy ra để bớt nóng.
- Tuốt tuột ớt, cà và tỏi cùng đường và muối được xay (cối xay thường dùng bị hỏng, tôi dùng cối nhỏ vặn vẹo uốn éo như răng bà lão nên kết quả không mấy tốt) rồi sau đó chưng ở lửa nhỏ. Bổ túc rượu và dấm.

Muốn có nước tương đỏ xinh đẹp thì dùng cái vá lọc. Còn làm có chút xíu tương thì cứ thể alô-xô vô hũ. Vừa đủ ăn mình ta với ta trong khoảng mươi ngày :-)

Món tương "đi tắt" không qua công đoạn ủ này rất chi là lợi hại. Ăn kèm bún phở, ngon. Làm thức chấm mấy món chả cá, ngon. Và tôi thậm chí còn "điên điên" xíu khi ăn kèm nó với trứng chiên nữa, kết quả cũng... ngon :-)

Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2026

chiên sủi cảo kiệm dầu mỡ: giấy nến và chảo sắt

giấy nến và chảo sắt: một cách chiên dumplings
Chảo sắt đợi nóng, thật nóng thì lót đáy chảo bằng một tờ giấy nến [parchment paper]. Xếp các bánh sủi cảo thành một vòng tròn. Nhẹ tay dùng đầu nĩa/thìa hay đầu đũa nâng một góc giấy nến lót đó lên để chêm nước nóng/nước sôi vô. Đậy cái vung. Nước đổ vô chảo nhiều ít thế nào và đáy chảo to nhỏ ra sao là tuỳ, chỉ cần sao sau chừng 7-8 phút nước rút cạn và mặt bánh tiếp xúc đáy chảo qua lớp giấy nến vừa vặn bắt sém vàng là được. 

Một tay bắc chảo, một tay úp đĩa lớn lên chảo rồi mau lẹ đỡ và đặt đĩa xuống mặt bàn bếp, để lớp bánh trong chảo chuyển nhà, từ chảo qua đĩa.

Lấy miếng giấy nến đặt lại chảo, rồi xếp lại bánh vẫn là hình tròn nhưng lần này là lật mặt các bánh sủi cảo, để phần chưa chiên vàng tiếp xúc nhiệt bếp. Lại thêm một lần căn thời gian chừng dăm bảy phút nữa.

Sau đó, cầu kỳ thì chuyển sang chảo khác được láng xíu dầu ăn và làm nóng để chiên mau ở lửa lớn tăng thêm độ giòn cũng như kiếm chút bóng ngậy cho các miếng bánh. Còn không thì vẫn chảo sắt đó, vẫn bánh sủi cảo trong chảo đó, dùng chổi quét dầu phi hành/tỏi để phớt nhẹ dầu ăn lên bánh. Chiên bánh, cả hai mặt, chừng dăm phút là okê-la.

Trước nay, tôi khá lòng với bản thân mỗi khi gói dumplings. Nhưng sự hài lòng đó chỉ gói gọn ở nhân bánh, đủ ngọt, đủ ngon, đủ mọng mị. Còn sang tiết mục chiên bánh thì lần nào như lần nào, kiểu gì cũng có xíu vấn đề về vỏ bánh, đặc biệt là liên quan đến phần viền.

Nếu phần viền đảm bảo chín đúng ý thì gần như một trăm phần trăm là hai mặt bánh có nguy cơ bị cháy quá đà. Còn nếu được hai mặt vỏ bánh giòn như ý thì úi cha cha, chỗ viền bánh cứ gọi là sống sượng. 

Tôi đã từng thử đủ cách, kể cả dùng nước kết hợp starch slurry (giống món ở mấy quán Nhật quen ở Hà Nội), nhưng vấn đề vẫn không được giải quyết triệt để. Tôi nghĩ, phần do thói ẩu tả cố hữu, phần còn do cả cái sự kém duyên của tôi với hành động chiên bánh.

Nhưng lần này, với giấy nến và chảo sắt, và dĩ nhiên là cả nước cùng xíu dầu chiên nữa, kết quả thật tuyệt vời. Vỏ bánh chín tuyệt đối, chỗ mềm rất mềm, chỗ giòn rất giòn, đảm bảo đúng ý và nhìn rất vui con mắt, hấp dẫn cái dạ.

* Ghi thêm: Tôi chiên mẻ thứ hai bằng một chảo rán thường và có mặt đáy rộng. Không cần động tác úp đĩa lật mặt bánh, cứ thế thấy mặt này sém vàng thì lật bánh chiên tiếp. Rất thuận tiện.

một món cà tím bếp ý: eggplant caponata

(1)

Tôi nhìn những miếng cà tím nhảy nhót trong nồi dầu chiên và nghĩ về lời mô tả mang tính mời gọi của không ít bác bếp mà tôi tham khảo trên mạng nhện rằng thì là mà, eggplant caponata cho cảm giác nhẹ nhõm và tươi mát ra sao. 

Món làm xong, chẳng đợi nguội ở nhiệt độ phòng, mát lạnh lại càng không, tôi háo hức từ nếm thử chuyển thành tìm bánh mỳ để đánh chén. Đúng là thanh và mát, ít nhất là xét về cảm giác. Còn nếu tính kiểu li lai về "chất" [đạm] thì tôi nghĩ món này thực "giàu", thực "béo" a!

(2)

Để làm món, tôi tham khảo hai kênh bếp: Giovanni Siracusa - How to cook eggplant caponata: Sicily in one pan Tortellino - How to make eggplant caponata: an authentic Sicilian recipe.

Lý do làm món lần đầu này rất chi là hài hước: vì vườn hai nhà cho quá nhiều cà tím.

Và như mọi khi, quá trình nấu nướng không tránh khỏi những sự thêm bớt do bếp nhà mình chỉ có vậy, và cả do cái tính hiếu kỳ thích thử này thử nọ. Mở ngoặc lần này là tôi rất cẩn thận hỏi ây-ai mỗi khi định thay thế hay tăng thêm thành phần nguyên liệu.

(3)

Món làm ra gần như là chay. Nói vậy vì xốt tương cà nhà làm có sự tham gia náo nhiệt của bạn Agostino Recca (hic, cho món này tôi sẽ có mục ghi chép riêng).

- Cà tím trái bầu bầu - Italian eggplant;
- Cà chua: xốt tương cà nhà làm (có vị tỏi và cá cơm ngâm dầu) + cà chua tươi;
- Ớt: shishito pepper (vì không có ớt chuông);
- Hành tây;
- Cần tây;
- Dấm vang đỏ (phần lớn công thức dùng dấm vang trắng; nhưng khi đọc một số bài giới thiệu thì tôi lại thấy ghi dấm vang đỏ mới là đúng chất món Sicilia);
- Đường và muối (tôi dùng muối mùi tây sấy nhà làm);
- À, xíu quên, dầu ăn để chiên cà và dầu olive để nấu xốt.

nghỉ qua đêm trong tủ lạnh, lắc lư thành cold caponata :-)
không cơm, chẳng bánh mì, ăn kèm bánh giòn mặn
(4)

Thời gian cần tiêu tốn cho món hơn cả là công đoạn chiên cà. Còn sau đó thì việc nấu thật là mau, thật là nhẹ nhàng và vui vẻ.

- Cà xắt khối và chiên vàng, để ra giấy bếp cho thấm ráo dầu.
- Chảo làm nóng, chêm dầu olive đợi chảo nóng trở lại thì cho hành tây và cần tây thái nhỏ vô xào tới mềm và dậy thơm. 
- Thêm ớt xắt miếng nhỏ vào xào thêm một lượt trước khi bổ túc xốt cà chua nhà làm và sau đó là cà chua tươi.
- Trông chừng cà chua bắt đầu bắt mềm thì bổ túc dấm rượu vang đỏ cùng đường, đun liu riu nước xốt đó vài phút trước khi cho cà chiên vào chảo. Nêm nếm muối cho vừa đậm.
- Nấu món ở lửa nhỏ thêm chừng mươi phút, đảm bảo sao phần xốt ôm ấp và ngấm các miếng cà. Tắt lửa, chảo vẫn tại vị, xé một nhúm lá húng Tây, rắc thêm xíu tiêu và đảo một lượt. Và thế là xong!

(5)

Công thức gốc có trái olive xanh và nụ bách hoa. 

Chỉ mặn của muối mùi tây sấy khô và cá cơm ngâm dầu cũng như chua của dấm rượu vang mà món đã ngon rồi thì tôi dám chắc, thêm mặn và chua của hai bạn này, món sẽ còn tuyệt hơn nữa.

Tôi bắt đầu tính lần tới đi chợ mua olive và nụ bách hoa để làm lại món cà tím này ở phiên bản đầy đủ hơn.

* Note bổ sung: Món để tủ lạnh, bữa sau đánh chén cho vị ngọt đậm hơn so với khi ăn nóng. Tôi nghĩ, nếu chủ động làm món để ăn lạnh thì khi nấu sẽ giảm lượng đường.

tất cả là từ vườn nhà biển (thiếu ớt shishito)

xào thơm cần tây + hành tây + ớt shishito

cà tím chiên

nóng, nóng, nóng

đúng nghĩa đen của từ, nhà là nơi trú ẩn :-)
Báo địa phương hôm nay cảnh báo, thành phố đang phải chịu một đợt nóng [gây] nguy hại cho sức khoẻ. Chẳng cần coi tin tức, tôi đây chỉ cần dựa vào cái thân tượng của mình cũng đủ biết tiết trời nóng và khó chịu đến mức nào.

Mô tả của tôi về nóng với hai cụ già ở Bắc Ninh và cô em ở Hà Nội dừng lại ở hai ba gạch đầu dòng. Con ra ngoài định làm vườn nhưng chỉ sau ba phút đã phải chui tọt vào nhà. Giờ này nhà biển phải bật máy điều hoà 24/24. Và cuối cùng là, ngoài trời giống y chang cái lò nướng đang hoạt động với đồng thời hai lửa trên và dưới. 

Đây không phải là lời than phiền hay kêu ca gì. Đơn giản là một quan sát, một mô tả. 

Và tôi nghĩ, vấn đề ngoài cái sự "biến đổi khí hậu" chi chi thì còn là ở chính bản thân tôi. 

Trong quá trình tôi-đang-già-đi này, cái nhục thân mỗi ngày một kém vững chắc, và cả cái tinh thần ý cũng trở nên kém cỏi. Nóng có thể chỉ là nhỉnh hơn chút. Nhưng sức chịu đựng của tôi thì đã ít nhiều suy giảm. 

Và nói về thân về ý ở đây cũng giống như nói về nóng. Không phải là than phiền hay kêu ca chi. Đơn giản là một quan sát, một mô tả!

Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2026

cà-ri cà tím bếp nhật - eggplant katsu curry

(1)

Cà tím quả bầu bầu - italian eggplant là quà từ cô chủ tiệm rượu ở New Lebanon được xắt miếng lớn cỡ bao diêm Thống Nhất rồi cho bơi trong nước lạnh chừng 15 phút. Những miếng cà đó sau khi được trút ra rổ để ráo nước rồi thì được giấy bếp thấm thêm một lượt. 

Xóc cà với xíu muối, thích thì có thể cho thêm tiêu xay và bột tỏi, cùng một thìa súp dầu ăn. Lò đã được làm nóng ở 400 độ F, cho cà vô để nướng - bake trong 15 phút. Hết thời gian, tắt lò nhưng vẫn để khay cà tại vị thêm vài phút. Cà được lấy ra khỏi khay rồi, chêm nước sôi tráng khay và đặt khay nước đó lại lò.

(2)

Cho katsu tôi dùng mấy miếng cắt nạc vai heo rất được ưa chuộng cho/trong bếp nướng xứ này - boneless country-style pork ribs. Các dải thịt được lạng mỏng, sau đó được bọc màng thực phẩm và dần qua. Thịt đó được ướp với muối mùi tây sấy + bột tỏi + tiêu xay (nhà hết bột hành nên tôi bỏ qua) ít nhất là nửa giờ. 

Đánh một quả trứng với chút bột mì đa dụng. Chuẩn bị một đĩa bột vụn bánh mì - panko bên cạnh bát trứng. 

Thịt sau thời gian ướp được bổ túc một lớp bột áo là tinh bột khoai tây. Sau đó thịt được nhúng qua trứng, lăn qua vụn bột bánh mì và chiên ở lửa trung bình. Trông chừng thịt chín thì lấy ra để ráo dầu. Nhớ coi chảo dầu và đảo mặt miếng thịt để sao cho sau lần chiên thứ nhất này, các miếng thịt bắt sắc vàng tươi.

Chừng đến khi món cà-ri cà đã chín thì mới chiên thịt lần hai. Lần này chảo dầu để ở lửa lớn, lật thịt mau tay. Miếng thịt chiên thành phẩm có sắc vàng nâu giòn rụm là đạt.

(3)

Giờ nói về tiết mục chính là cà-ri, chuẩn bị và nấu vô cùng đơn giản và mau vì tôi ỷ lại vào viên gia vị S&B Golden Curry chế sẵn.

Rau củ gia vị đi kèm được dùng với tinh thần căn bản nhất và hài lòng với những gì bếp nhà đang có: tỏi và hành tây. Trong bếp còn mấy củ cà rốt nhưng tôi nghĩ mềm mượt của cà này chẳng có vẻ chi ăn nhập với chút đáo giòn đáo đanh của cà kia nên bỏ qua. 

Nồi được làm nóng, thả xíu dầu và đợi dầu nóng thì mau tay trút hành tây xắt hạt lựu cùng tỏi bằm vô đảo chút cho dậy thơm. Trút cà tím vô đảo thêm một lượt, chêm nước tráng khay nướng cà lúc trước và đun tới sôi. Chỉnh lửa về trung bình, thả viên gia vị cà-ri vô, nhẹ tay đảo qua một lượt để sao viên gia vị chìm xuống phía dưới các miếng cà. Đậy vung và canh thời gian.

Thời gian nấu là chừng 15 phút. Trong khoảng thời gian đó, nếu cần thì thêm nước, rồi nữa là chỉnh lửa nhỏ to sao cho phù hợp và đặc biệt là nhớ đôi ba lần đảo nhẹ tay món trong nồi giúp viên gia vị cà-ri tan đều. 

không có cơm mà chỉ lơ thơ vài cọng bún :-)
một món cà-ri cà tím thịt heo chiên xù bếp Nhật
(4)

Đĩa sâu lòng được bày một góc là bún gạo sợi to. Xếp các lát thịt chiên được cắt vừa gắp đũa lên trên. Múc cà-ri cà tím làm đầy đĩa. Rắc mấy vụn hành lá xanh vừa được cắt vội từ vườn nhà. 

Thế là xong, món đã sẵn sàng cho tiết mục đánh chén.

(5)

Trước nay, trong cái sự hiểu lơ mơ của tôi về cà-ri, có một phân biệt rõ ràng ba bếp Thái, Nhật và Ấn. Đối với cà-ri bếp Nhật, tôi chỉ tín nhiệm duy nhất món gọi ở Ren. Về căn bản, nếu được hỏi, tôi sẽ nói mình ưa thích hơn cả là cà-ri bếp Thái. Còn về cà-ri bếp Ấn, thật thà mà nói, tôi không ghét nhưng mà cái dạ tôi nó vô duyên, số lần ăn món tính ra chưa quá số ngón của một bàn tay và lần nào ăn xong cũng bị dính chưởng bụng dạ. 

Lại nói thêm, giả sử phải đặt"phả hệ" cà-ri thì tôi dứt khoát sẽ chia thành hai gốc độc lập, một bên là cà-ri bếp Thái và bên kia là hai nhà Ấn và Nhật có chút quan hệ họ hàng. Nói vui vậy chứ tôi có biết quái gì về lịch sử ba bếp cà-ri này đâu cơ chứ. Chẳng qua là vì khi đi ăn tiệm, cảm nhận nơi đầu lưỡi thế nào thì cái đầu xỏ xiên của tôi nó loàng quàng ra suy nghĩ đó.

Hồi đầu năm nay, có một bữa bạn đánh chén đột nhiên hỏi tôi về curry roux blocks. Tôi ú ớ chẳng hiểu mô tê gì, đến khi ông lão chỉ cho bài viết trên NYT mục cooking thì tôi mới ờ, à. Tôi vẫn thấy chúng, những hộp S&B Golden Curry, ở trên giá kệ tiệm Nhật quen ở phố Linh Lang nhưng chẳng bao giờ quan tâm vì không có ý định nấu món trong bếp nhà. 

Nhưng lần này, theo đề nghị của bạn đánh chén, và cả sau một đoạn thời gian phân vân giữa hai nhãn mác Golden CurryVermont Curry,  và tôi mới rón rén nhặt một hộp S&B ở tiệm thực phẩm Á bên Groton, rồi lại phi thường nghiêm túc nghiên cứu mạng nhện học cách nấu món. 

Tôi đã từng thử làm món cà-ri bếp Nhật này với khoai tây và cà rốt, rồi cả với khoai môn, khoai sọ. Thịt thà đi kèm có lúc là katsu gà hoặc heo, cũng có khi là thịt sườn bò. Lần nào cũng ngon như ý, lần nào chúng tôi cũng hài lòng, gật gù bữa nào nấu tiếp.

Lần này rau củ nguyên liệu chính là cà tím, và lại không phải là Asian eggplant trái dài quen thuộc. Tôi có thoáng chốc lo ngại về tính phù hợp nhưng rất mau, mọi chuyện hoá ra thật ổn. Các miếng cà qua công đoạn nướng - bake được đảm bảo chắc về phom dáng mà bên trong thịt quả thật mềm và mượt. Cà đó cùng xốt cà-ri ôm ấp thậm chí chẳng cần bạn katsu đồng hành đảm bảo vẫn cứ là ngon.

* Note ghi để nhớ: (1) Có một phân biệt nữa về cà-ri bếp Á là Thái - Nhật - Hồng Kông; (2) Tôi mù tịt về bếp Miền Nam nhưng mang máng là món cà-ri Việt Nam có đặc sắc riêng, và có vẻ như là kết quả của giao thoa giữa hai bếp Ấn và Thái. Khi nào có thời gian, tôi sẽ "hóng hớt" nhà bác Gúc-gù xem sao :-)

** Còn dưới đây là hai tấm hình lưu hai món cà-ri mình nấu mình xơi trên núi :-)

một bữa trưa

nhìn món, nhớ quán Ren yêu thích ở Hà Nội