Hiển thị các bài đăng có nhãn câu chuyện về đồ vật. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn câu chuyện về đồ vật. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2026

một bà lười bó chổi

cây chổi đầu tiên tự tay mình làm 
(1)

Coi mấy lớp học ở Shaker Village, tôi thấy lớp học làm chổi xem ra là dễ nhất. Thế là vui cái miệng, hay tui đây đăng ký học cái nhể. 

Liền mấy mùa hè, tôi vô duyên, hoặc lớp học định đăng ký thì đã kín chỗ, hoặc lớp học còn chỗ thì lại lịch lại không trùng với thời gian chúng tôi lên núi. 

Năm nay thì khác. Thấy mấy lớp dành cho người mới bắt đầu còn duy nhất một chỗ trống thì vội đăng ký và chấp nhận điều chỉnh kế hoạch đi nhà rừng.

(2)

Trước giờ vào lớp, học viên phải ký một tờ giấy dài hơn sớ cúng và chữ thì bé tẹo teo. Hỏi là cái chi chi, à, đề phòng tai nạn rồi kiện tụng loằng ngoằng. Úi chà, làm chổi mà nghe chừng như đang chế tạo lò phản ứng hạt nhân mini vậy ta. 

Lớp có 12 người học, đơn lẻ đến như tôi có, đi theo cặp theo đôi hoặc vợ chồng hoặc bằng hữu có, và có cả một nhóm đại gia đình chiếm một phần ba sĩ số lớp. 

Sau màn chào hỏi ngắn, tôi phát hiện hoá ra già nửa lớp đều đã từng đến bảo tàng học làm chổi. Họ quay lại vì muốn có thêm một cây chổi cho mình, vì tiện đường du lịch vùng này, và cả vì luyện tập trước khi đăng ký lớp học trình cao hơn.

(3)

Tôi ngu dốt tính toán và tư duy hình học / không gian. Vì thế mà có chuyện bó chổi theo chiều lộn ngược, nhăn nhở khoe bà giáo tui xong rồi thì ngay tắp lự ý cái nhầm và hì hục tháo dỡ để làm lại từ đầu. Rồi nữa là người ta cuốn dây tạo hình khối vô cùng xinh đẹp thì tôi đây bó lấy bó để để rồi xong thì cái hình này gọi là cái hình chi.

Nhưng bất luận thế nào thì tôi hoan hỉ và tự hào về bản thân. 

Vì lần đầu tiên tôi đã tự tay mình làm ra một cái chổi 🧹🧹🧹

(4)

Sau lớp học này, tôi hiểu tại sao có những người đã học rồi còn muốn học lại, tại sao có những người muốn nâng trình làm chổi kép hay chổi phù thuỷ dính đầy các thể món trang trí kỳ dị.

Và tôi cũng bắt đầu tính chuyện gặp dịp thì học bện chổi rơm. 

đồ nghề

chia rơm

bó xong phần cán, chuẩn bị khâu đinh hình

Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2026

absolut cashmere (2)

Cái áo bị hoá phép từ tay dài, hay chính xác là lửng, thành tay cộc. Đó là chuyện của năm 2020.

Đến một ngày, vì mụ béo tôi đây chật vật mỗi lần xỏ tay áo thì nó [cái áo] lại bị "giải phẫu" thêm một lượt để biến thành một dạng áo chui đầu ba lỗ. 

Rồi lại đến một ngày, cái thân tượng của tôi giống như cây giò thủ bị bó chặt trong các lớp áo giấy nến của mấy cô Việt kiều đầu bếp tại gia thì tôi tiếp tục ra tay, roẹt hai đường để biến áo thành tấm chui đầu phong cách poncho.

Vấn đề to là tôi rất ngu. Cổ áo rộng tình tang gần như là trễ vai, poncho quái gì mà cũn ca cũn cỡn và xộc xà xộc xệch. Áo bị bỏ xỏ với một kế hoạch suy nghĩ thì tương lai vô hạn định: mình làm gì (?)

Rồi ngày đẹp trời nọ, tôi thấy mình thông minh. Vải vụn Phi Châu, chỉ cuộn đủ màu mang sang từ Việt Nam, mấy cây kim cũ từ hộp đồ khâu vá tìm thấy trên gác mái, kéo bếp hoá thành kéo thợ may, cùng rất nhiều điên điên kiên nhẫn.

Và nó là đây, gọi tên gì cũng được, từ veste qua cardigan, nhưng phong cách thì dứt khoát chỉ một: phong cách Chú Thoòng :-) Mà nhân tiện giờ còn ai biết và nhớ ông chú này a :-)))

áo khoác phong cách Chú Thoòng - Old Master Q style
có thể mặc hai mặt :-)

Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2025

still life - phía sau các đồ vật

* Ảnh chụp cuối sáng Thứ Bảy gần một tháng trước trong bếp nhà trên núi, khi tôi gần như chạm đáy psy của bất an và mệt mỏi. Việc dừng lại, thả lỏng mình trong một trạng thái tĩnh, cách ly những tin tức thời sự ồn ào và xấu xí, rồi sau đó là làm các việc chân tay từ dọn dẹp trong nhà tới ngoài vườn, ngoài rừng, giúp tôi thấy mình có bao lăng xăng và xung động xung quanh những điều hoặc là vớ vẩn, hoặc là ngoài tầm kiểm soát của bản thân.

(1)

Hũ gạo sushi rice đã dùng cạn từ lâu nay được bổ sung gạo mua trong bịch 2 kg, tính ra tôi có thể ung dung nhà mình đủ gạo ăn trong nửa năm. 

Cốc nhựa bé xíu xiu với 3 nhánh cũng bé xíu xiu goldfish plant giá 8 đồng tiền Mỹ chưa tính thuế được mua ở Northampton ba năm trước. Những nhánh nhỏ đó từ lâu đã có nhà mới to và đẹp, bản thân chúng cũng to và đẹp. Ông lão nhà ta nhiều lần hỏi tôi tại sao giữ cái hũ nhựa. Giờ đồ vật tưởng bỏ đi đó hữu dụng: chứa mấy nhánh thyme được cắt từ vườn nhà rừng. Thi thoảng, đứng bên bàn bếp, tôi có thể nghe ra hương khe khẽ của những nhánh cỏ xạ hương này.

Cối và chày nhựa bé xinh xinh vừa đủ ôm trong lòng bàn tay. Tôi nhớ rõ hoàn cảnh mua chúng, trong một lần đi chợ ở Annam. Chúng cực kỳ lợi hại khi bạn cần giã/nghiền dăm bảy hạt tiêu sọ hay tiêu xuyên. Ở bếp nhà căn hộ, chúng tôi có liền mấy set cối-chày, thế là hai món tý hon này được ngồi máy bay và lưu lạc đến bếp nhà rừng. Tôi vẫn thường dùng chúng để giã/nghiền hạt tiêu mỗi khi cần pha chút nước chấm.

(2)

Sáng cuối tuần dậy trễ, tôi tuần tự đun nước, cho bột cafe vô túi giấy lọc, chêm nước, và đứng bên bàn bếp đợi bạn nước nâu. Tôi nhìn những món đồ vật xung quanh, trong một sự yên tĩnh gần như là tuyệt đối, nếu bỏ qua tiếng rì rì của tủ lạnh và thi thoảng là bọn chim líu ríu ngoài hiên. 

Tôi nhớ bữa nhặt bịch gạo ở tiệm Á bên Groton, cười hi hi ha ha đây là tích cốc phòng cơ trước mối nguy tarrifs để ngay sau đó lại dziễu bản thân, ơ kìa sushi rice này xuất xứ Cali. 

Tôi nhớ ẩn dụ về hai khu vườn, về hành trình tự tay tạo ra một góc vườn gia vị của mình với nguyên tắc càng miễn phí càng tốt - tức là tự gieo hạt tích từ mùa trước, tự giâm cành xin được, hoặc thậm chí là cầm xẻng nhỏ sang/lên nhà hàng xóm bứng nguyên một cụm cây gia vị.

Tôi nhớ đã từng muốn có một set Milton Brook vì giá trị kép tính năng - thẩm mỹ của nó, đã từng hấp háy mắt khi nhìn thấy những bộ cối-chày đá xuất xứ Mexico hay Thái Lan vô cùng chắc chắn để rồi sau đó tự hỏi bản thân, liệu có đáng trước khi quyết định nói không.

hũ nhựa đựng gạo: vẫn là sushi rice
cối chày từ Việt Nam: chuyên giã tiêu
thyme vườn nhà trong cốc nhỏ vốn trồng cây cá vàng
bút miễn phí từ tiệm Thái, sổ ghi notes tự làm từ giấy gói hàng
một cái lót cốc tre đan từ Việt Nam
và táo nhà rừng tên "xanh" nhưng nhìn rõ ràng là "vàng" a :-)

Thứ Hai, 24 tháng 11, 2025

chuyện về một cái nắp lò

(1)

Ông bác tuổi tầm đâu đó giữa 60 và 70, lái xe bán tải biển NY với thùng xe to bè phong cách rất chi là contractors. Bạn đời được ông chủ trang trại Ioka cho thông tin liên lạc ông bác này, người được khẳng định là tay thợ duy nhất trong vùng có thể đáp ứng yêu cầu của Ông.

Chuyện là cái lò nấu mật phong nếu cứ yên vị mãi ngoài trời thì sẽ chẳng có yêu cầu chi sất phát sinh. Nhưng khi lò vô nhà nấu mật, vì vấn đề an toàn, ông chủ nhà cần một cái nắp phủ lò than lửa nóng rực rực sau khi hoàn thành công đoạn nấu nhựa phong. Hãng xưởng lớn không nhận hợp đồng đơn lẻ. Thợ thầu nhỏ thì lại không sẵn vật liệu khối lượng nhỏ để làm. Rồi chưa kể tay nghề thợ cả, để làm một cái nắp lò tưởng đơn giản hoá ra lại chẳng dễ chơi tẹo nào. Bạn có thể nhận được sản phẩm là một cái nắp nhìn ngay ngắn thuận mắt nhưng được đảm bảo dùng bền chắc nhiều năm thì lại là chuyện hoàn toàn khác.

Ông này đi tìm ông kia giống như chơi trốn tìm. Sau mấy tin nhắn cùng trao đổi qua điện thoại, rốt cuộc một ngày đẹp trời ông chủ nhà thở phào nhẹ nhõm, ông ấy hứa tuần sau tiện có việc gần đây thì sẽ qua nhìn cái lò. Sự hài lòng của ông tuy vậy chỉ là già nửa, vì hy vọng ông ấy đồng ý nhận việc này

(2)

Sau cái hẹn đó, ông lão nhà ta ung dung trong những ngày còn lại của tuần xuống núi, thực hiện cái hành trình lêu lổng mỗi cuối chiều ở các cửa hàng ngũ kim và nguyên vật liệu trong thành phố lớn. Tôi hiếm khi theo chân ông, phần lớn thời gian ở yên trong nhà, dọn cái này nghịch cái kia.

Một bữa cuối chiều tôi nghe tiếng đập cửa. Ra ngó thì thấy một ông lạ hoắc với bản mặt khó đăm đăm. May mà khi ông cất lời thì giọng điệu khác xa với dáng vẻ. Tôi rất mau hiểu ra đây là bác thợ cả thần thánh.

Tôi dẫn ông vô nhà để xe rồi sau đó là xuống nhà nấu mật để coi cái lò nấu mật cũng như lấy số đo. Sau rồi để bác thợ trao đổi qua điện thoại với ông chủ nhà. 

Tôi nghe lỏm cuộc trò chuyện giữa hai ông chưa từng giáp mặt nhau. Ông này bảo ông kia đại ý rằng thì là mà với cơ ngơi này của ông thì đừng có tiếc tiền cho vật liệu. Ông kia lại vội vã đáp lời, ấy ấy nhà này là của Bố Mẹ tôi chứ tôi đâu có lực. Sau rồi, việc cũng được chốt định. Chúng tôi có thể yên tâm chờ cái nắp lò.

(3)

Rồi giống như bữa qua nhà lần trước, bác thợ lại thêm một lần phá hẹn, mang cái nắp lò tới vào một cuối chiều cách ngày hẹn trả hàng cả nửa tuần. May mà lần này ông chủ nhà đang ở nhà.

Bỏ qua chuyện bố trí tay nắm có khác hình dung của ông lão nhà ta thì về tổng thể ông rất hài lòng. Tôi nghe ông mặt mày hớn hở mô tả về cái nắp lò một hồi dài, xong thì tiện miệng hỏi chi phí. Ông bảo free. 

Chẳng riêng tôi ngạc nhiên mà ngay cả bạn đời vài phút trước cũng vậy. Hoá ra là bác thợ thay vì đòi tiền thì đòi mật. Bác bảo, một gallon nhá! Ha ha ha, một cái nắp lò tính từ chi phí nguyên vật liệu qua xăng xe đi lại tới công thợ mà chỉ đổi lấy chưa đầy 4 lít mật phong nhà làm, ông lão nhà ta thật là lời to a :-)

Thứ Ba, 18 tháng 11, 2025

still life - trống rỗng là tự do

Đi gặp ông vặn răng, được cho một túi giấy trong đó có mấy món chăm sóc răng miệng. Cái túi đó được giữ lại, just in case, vì biết đâu mình sớm có chuyến đi nghỉ vài ngày.

Hệ thống vòi phun nước tự động cho vườn rau và vườn hoa được lắp xong, những món cũ hay dư lẽ ra cần được cho ngay vào các túi rác theo phân loại. Nhưng không, hai cái gioăng nối được giữ lại, just in case, cho một dự án thủ công vui vẻ mà cụ thể là gì thì mình chưa kịp nghĩ ra.

Rồi chi chi nữa, nào là các quai túi giấy chờ gom đu đủ thì sẽ đan một miếng lót; một miếng nhỏ vải thun thực tiện để lau các mép nhỏ xung quanh bồn rửa bát; mấy bao giấy khử trùng cá nhân chờ được xếp vô hộp dành riêng cho chúng; hộp đồ khâu mini lẽ ra phải ở trong giỏ lớn chuyên cho tiết mục khâu khâu vá vá...

Tất cả, chúng nằm lăn lóc, lộn xộn trong cái giỏ. Từ nhiều tháng nay!

Hôm nay, vì cần xử lý cái quần mặc nhà bị tuột chỉ mà tôi rờ tới cái giỏ.

Sau vài động tác, giờ tôi nhìn cái giỏ trống rỗng. Và thấy mình tự do!


Thứ Bảy, 8 tháng 11, 2025

ở đây và ở kia: dọn dẹp và đồ vật

Tôi nghĩ mình vẫn chưa thoát khỏi tình trạng khó chịu và bí bách mơ hồ. Nhưng điều tốt là cuối cùng thì tôi cũng mở miệng nói ra vấn đề của mình. Và tốt hơn nữa là cuối cùng thì tôi cũng nhúc nhích tấm thân.

Trở về nhà biển, tôi dọn vườn rau để đón mùa đông. Father Mark đã trồng tỏi, nhìn ô vườn của ông cha ngay ngắn gọn gàng rồi quay sang ngó cái vườn nhà mình thì tôi hơi oải. Nhưng không bắt đầu thì sao có kết thúc, thế là tôi dọn. Giá đỡ cà chua đã được thu dỡ, kha khá dây đậu đỗ khô đã được cắt gỡ khỏi hàng rào. Còn vài cây diếp và củ cải thì tôi có ý nán chờ một chút, hầu thu hoạch hạt giống cho mùa sau. 

Trong nhà, tôi sớm đầu hàng với mấy mặt bàn đầy thư tín và đồ tạp nham chi chi của bạn đời. Phạm vi dọn dẹp là một góc bếp, coi như tương đối ổn. Tôi cũng bắt đầu loại bỏ kha khá báo và tạp chí bày bừa xung quanh lò sưởi của phòng khách chính. Bụi và rác nhiều hơn tôi hình dung lúc trước khi dọn dẹp. Tôi ví von, có lẽ cái psy của mình nó cũng bẩn bừa chẳng kém.

Anh bạn trẻ Rajiv Surendra sống ở NYC nhân nói về các đồ vật trong căn hộ của mình thì nhấn mạnh triết lý đồ đẹp cần phải [được] dùng, [được] mang hàng ngày thay vì treo lên, trưng lên hoặc giấu trong tủ khoá. Hôm nay trong lúc dọn nhà, tôi ngẫm nghĩ ừ nhể, tại sao mình khổ với đồ vật.

Hy vọng sau hai ngày cuối tuần này có vài cái túi rác được tống tiễn ra khỏi nhà. Và những mảng ghi xám trong các suy nghĩ của tôi phai màu chút ít.

đã đến lúc tôi cần tự hỏi có cần đặt Times và 
The New Yorker bản giấy nữa không

nhờ công lao của TL, góc coi tivi của ai đó trở nên dễ thương hơn

đĩa của bà cố Bắc Âu và chén của một sư phụ gốm Trung Quốc
ngày mai tôi sẽ pha một ấm trà ngon :-)

tôi gọi vui đây là "Area 51" ở nhà biển
tốt nhất là không động đến a

Thứ Năm, 7 tháng 8, 2025

một đạo lý đồ vật: cũ đi mới tới

Theo một cách hết sức tự nhiên và chậm rãi, nhà rừng đón chào kha khá các món đồ gỗ từ một xưởng tiệm của người Mennonites bên NY. Tôi rất thích đi qua đó chơi, không hẳn để mua hay đặt đồ mà chỉ đơn giản là ngó nghiêng xung quanh, tự tặng mình một cốc cafe nóng và nhặt mấy sách nhỏ tôn/truyền giáo.  Cũng có lần tôi theo chân bạn đời đi vô xưởng, rất sạch sẽ và gọn gàng, giống như một phòng lab nghiên cứu hơn là nơi chốn các món đồ gỗ lớn được chế tác. 

Cũng theo một cách hết sức tự nhiên và chậm rãi, ông lão nhà ta gần như mỗi lần nhận món đồ gỗ mới thì lại mỗi lần nhượng bản tiệm tiện xe chuyển đi món đồ cũ trong nhà. Ông giải thích cho tôi hay rằng thì là mà, các món đồ cũ sẽ được đặt ở bên ngoài cửa tiệm. Không biển báo chi chi, người xung quanh tự biết và nếu quan tâm, nếu thích thì đánh xe bán tải tới chở đi. 

Lần này, chúng tôi chào tạm biệt cái bàn gập do ông Cố nội người Nauy làm. Tôi muốn giữ cái bàn ngoài hiên rồi bày các chậu cây nhỏ. Vấn đề là nội thất thì khác ngoại thất, để món gỗ bên ngoài như vậy ngang bằng "giết" nó, nhất là mùa đông thì tuyết táp vô hiên sẽ phủ kín cái bàn. Chưa kể chuyện bọn cây cũng chỉ có thể nhởn nhơ ngoài trời trong hai mùa hè - thu và nếu có thể là cuối xuân mà thôi. Tôi lại bàn tính, thế thì mình đặt cái bàn ở phòng giặt đồ dưới tầng hầm. Tức thì ông chủ nhà cùng ông bạn khách đến chơi nhà rừng tuần này can ngăn, ấy chớ ấy chớ, để cái tủ ở đó đảm bảo nó sẽ mốc meo trong nhiều năm.

Số phận của bàn Ông Cố cứ vậy được quyết định. Không rõ ai sẽ lấy nó và dùng vào việc gì.

tủ gỗ đặt từ tiệm của người Mennonites bên NY

tạm biệt bàn gấp Ông Cố

Thứ Năm, 9 tháng 1, 2025

2025 bắt đầu như thế nào

Cảm giác tổng thể về khoảng đệm thời gian 2024 vắt sang 2025 của tôi là burnout. Ghi nhận này không hàm ý phàn nàn hay lo lắng chi chi, đơn giản là một đánh giá chủ quan kiểu "của mình về ta" :-)

Chất lượng cuộc sống, ít nhất là ở Hà Nội và vài địa phương tôi Miền Bắc tôi đi qua những ngày cuối 2024 vừa rồi, có vẻ như đi xuống theo một đà không thể kiểm soát. Đi đâu cũng gặp công trường, từ nhà dân ôm đường núi tới các khối bê-tông khổng lồ giữa lòng đô thị. Ô nhiễm không khí trở thành đương nhiên. Trên đường, người ta đi lại và hành xử "khi tham gia giao thông" tuỳ tiện và vô lối. Còn bên các bàn nước, bàn ăn, các cuộc trò chuyện vẫn bị thống trị bởi chủ đề tiền bạc - thước đo vĩ đại cho con người của bạn, thành đạt của bạn, giá trị của bạn. 

Tôi chào đón năm mới với một trận ốm kéo dài mà cho tới giờ vẫn chưa chạm chương hồi kết thúc. Tôi kiên nhẫn đợi cho tới khi mọi chuyện trở nên tốt hơn. Và trong khi đợi, thời gian của ngày được chia thành các mô-đun: ôm gối co quắp ngủ cho qua cơn khó chịu, tay khư khư hộp giấy để đối phó nước chảy ra từ mũi, hay có khi là ngồi trước ấm trà ho sù sụ và ra vẻ nghiêm túc suy tư về cái sự-già-đi được chừng mươi phút thì hết kiên nhẫn ngó sang màn hình coi trên mạng nhân dân đu cái chen [trend] gì. 

Nhân chủ đề cuối này, tôi rất ngạc nhiên khi đâu đâu trong vũ trụ iu-tu-bi [youtube] cũng thấy người ta chào mừng năm mới 2025 với những cam kết hay tụng ca no buy, buy less, underconsumption, low spending, frugality. Nếu chỉ coi một hay hai iu-tu-bơ [youtubers] thì câu chuyện thật "thú vị", xem chừng bốn năm vị tôi liền cảm thán sao mà "hay ho", còn hơn nữa thì tôi bị "quá tải". Tôi có cảm giác, phần lớn những người đang cổ suý cho xu hướng này thực chẳng có triết lý quái gì mà đơn giản chỉ là đu-chen cùng làm màu tăng thu nhập. Và về mặt này, họ chẳng khác chi các youtubers khác đang khoe núi quà Giáng sinh hay thành tựu restock từ đồ ăn tới mỹ phẩm của mình trên cõi mạng. Tất cả là để được chú ý, được coi mà điểm tựu thành sẽ là tiền thu nhập chủ kênh gia tăng :-)

Tôi không lên gân lên cốt hạ quyết tâm này hay ra cam kết nọ to đùng chi chi cho 2025. Nhưng tôi nghĩ mình đã rõ cần [làm] gì. Nếu phải tóm gọn thì chủ đề của năm sẽ là tiết giảm, giữ/có chừng mực trong sinh hoạt và làm-thay-vì-nói. Từ quan hệ [xã hội] tới [sở hữu] đồ vật, tôi đặt mình ở trạng thái tạm ngưng, gần như không hẹn hò gặp gỡ chi chi và gần như không mua sắm gì cho bản thân (quần áo, sách). Tôi cũng cần nhiều quan tâm và cả một thái độ nghiêm túc hơn đối với nếp ăn uống. Rồi nữa là quay trở lại thực hành các bài tập một cách đều đặn thay vì ngắt quãng và tuỳ hứng như trong năm rồi. Và cuối cùng là quay trở lại thói quen ghi chép hàng ngày, với sổ và bút, và đương nhiên là bằng tay rồi :-)

dọn dẹp một cái mặt tủ
loại bỏ đống tạp nham và chỉ giữ lại đôi ba món

tạm biệt một áo váy Bianco Levrin
chưa từng được bóc mác, và đương nhiên chưa từng mặc

phố cây dưới kia thật hấp dẫn
nhưng chúng mình tập nói "không" (?)

Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2024

bắc ninh 27.12.2024


bianchi từ Mỹ qua Phi, giờ về quê Bắc Ninh

cây trầu bà bị doạ chặt bỏ

thu hoạch trái dành dành

Chủ Nhật, 22 tháng 12, 2024

rồng nước hoá rồng cạn

(1)

Quà từ K! 

Nghe nói cô em vất vả thuyết phục ông con của ông cụ đã làm ra đôi rồng này vì ông kia chỉ muốn bán cả mớ cả mẻ kho đồ rối nước của ông bố đã qua đời. Lại nghe kể ông hoạ sĩ dẫn dắt cô em tới nhà ông con giờ làm cán bộ địa chính xã nhìn thấy cái cổng cũ và biết ông con đang định đập toàn bộ khu nhà cũ để xây mới thì gạ gẫm đòi mua cái cổng. Rồi lại cũng là nghe nói, ông con bán mấy món rối nước do ông bố quá cố làm ra xong thì ngẩn ngơ muốn tiếc. 

(2)

Người nhận quà cười híp mắt, cả tối qua loanh quanh tìm màng xốp, kén xốp để bọc chị rồng rối nước mang về quê nhà của ông. 

Đây là chuyện xảy ra sau đôi tuần ông bận bịu suy nghĩ làm thế nào trưng đôi rồng trong nhà căn hộ. Mảng tường lớn vốn treo đồ dệt giờ ông kiên quyết muốn giữ nguyên hiện trạng. Mà nếu vậy thì rồng phải thượng tầng trên, đồng nghĩa với việc cần dọn dẹp khu sảnh đang bừa bộn sách vở và thùng hộp các loại.

Không rõ ông ngại dọn, chính xác hơn là ý tưởng dọn vì thực ông có làm quái gì đâu mà chỉ là chỉ đạo miệng, hay vì ông "tham" mà sau một hồi vòng vèo trình bày ý kiến thì phương án mới được xác định. Vợ chồng rồng giờ chia đôi ngả, anh ở lại Việt Nam, chị bay sang xứ người.

(3)

Có một chuyện ngồ ngộ thế này, bình thường càng già đi thì người ta sẽ càng "buông bỏ". Sang đến ông lão nhà ta thì chuyện xem ra ngược lại hoàn toàn. 

Ông nghển bên này, ngó bên kia, tham lam nhiều thứ muốn mua, muốn có.

anh này to quá, tạm ở lại Hà Nội

còn chị này sẽ ngồi máy bay đi Mỹ quốc

Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2024

thủ công nhỏ: túi lưới treo xà bông

Xà bông phong cách nhà làm xuất xứ Massachusetts. Sợi lanh se mua theo túm từ bà thím người Hmong ở đầu bản Tả Van năm kia năm kìa ngày đẹp trời được mang ra móc thành túi nhỏ. Khâu thêm lớp lót từ miếng linen dư sau khi cắt quần. 

Túi xà bông lơ lửng một góc nhỏ, đi qua chẳng cần tốn sức khịt khịt vẫn dễ dàng nghe ra hương oải hương. Và cũng dễ dàng thấy trình tâm thần của mình đây tăng tiến thêm một bậc :-) 

Bỏ qua cái sự tự nhạo mình này, câu chuyện về đồ vật không hẳn là hời hợt. Miếng xà bông có thể nhắc nhớ cái thời bao cấp nghèo khó khi xà phòng bột để giặt quần áo vô cùng hiếm; bánh xà phòng nặng hơn nửa ký vuông thành sắc cạnh hàng Liên Xô hẳn nhiên là một món quà vô cùng quý từ ai đó đi "Tây" về; còn mấy miếng nhỏ sặc mùi của nhân tạo, hình như là [Ca]May, là Lux gì đó, vòng vèo đi từ Thái Lan về Việt Nam thì thật là ôi, xa xỉ! Và những sợi hemp se không đều tay kia, trông tầm thường vậy nhưng phải tốn thủ công, và tốn cả nước miếng nữa để có thể từ cái sọt của bà thím bản trên đến tay một khách du lịch dở hơi với đổi lại là mấy tờ tiền. Muộn hơn chút, ở góc nào đó của thành phố, chủ nhân của mớ sợi giật mình, làm gì với chúng (?)

Thứ Ba, 23 tháng 4, 2024

một cái cốc sứt quai

Bộ cốc 6 cái là quà tặng từ năm nảo năm nao của bà giáo già thợ gốm tay chơi cho bạn đời. Chúng nằm im ở một góc tủ, cho tới khi tôi lọ mọ dọn dẹp thì nhìn thấy và lấy ra dùng.

Tôi rất thích chúng, chẳng phải vì dáng vẻ kiểu cách chi chi. Đơn giản là cốc vừa vặn cho một cữ cafe kèm chút sữa tươi mỗi sáng. 

Hôm rồi xếp dọn bếp ẩu tả thế nào tôi làm gãy mất cái quai. Cốc sứt nằm trên bàn bếp, bỏ đi thì thấy tội, mà giữ lại thì lại phạm lỗi hoarding. Bữa nay, nhân thấy ông lão nhà ta để lăn lóc trên mặt bàn bếp một đôi đũa tre ăn liền và một cái xi-lanh nhựa mini, phục vụ cho quá trình ươm mầm rau và hoa của ông, thì tôi có cớ chính đáng để giữ lại bạn cốc sứt :-)

Bạn đánh chén trở về nhà sau bữa trưa bên ngoài cùng bằng hữu. Tôi khoe ông vụ cái cốc với chức năng mới. Ông bảo ừ, cũng được. Sau lại rào thêm câu, nhưng chỉ là lúc này [ươm/gieo hạt giống] thôi nhá :-)))

hai quai túi giấy, một đoạn dây gai và tất nhiên là thêm keo dính

Thứ Tư, 14 tháng 2, 2024

ngày tết: quà đi quà lại

hoa này Chị Q tự gọt củ
còn cái giỏ là K tặng Bác J.
Trước Tết, quà đi quà lại. Rồi trong Tết cũng lại là quà lại, quà đi. 

Chúng tôi không có nhiều khách đến chơi nhà. Nhưng đủ để cười vui phớ lớ và có những cuộc trò chuyện dài về đủ kiểu loại chủ đề.

Chúng tôi nhận được hoa thuỷ tiên tự gọt củ thay vì mua ngoài. Rồi ông lão nhà ta sướng rơn vì được cái giỏ ưng ý. Rồi có rượu vang nhãn mác lạ hoắc và uống thì đậm ngọt. 

Khách đến chơi nhà là thế. Lúc về lại có quà từ chúng tôi, áo khoác nhẹ của nhà Mono, trà Thiết quan âm đặt mua từ Trung Quốc, và mứt gừng tự làm. 

Mà cái sự quà đi nó hay lắm. Cứ phải hỏi một câu, rằng có thích thì mới tặng, mới cho. Kẻo không rồi không dùng thì "phải tội" với đồ vật :-)

Cả khách và chủ, ai nấy đều vui!

Thứ Sáu, 12 tháng 1, 2024

smeg và philips

Tôi cẩu thả, làm mất cái trục truyền chuyển động [centre pin] của máy vắt cam Smeg. Gọi điện hỏi tổng đài dịch vụ, cô tiếp máy nói giọng Nam dễ thương trao đổi thông tin rất chuyên nghiệp và chốt hạ, chị vui lòng chờ bộ phận kỹ thuật ở Hà Nội liên lạc. Lúc tôi gọi máy là giữa ngày thứ Bảy.

Cuối sáng thứ Hai, tôi nhận cuộc gọi từ Hà Nội. Giọng Bắc và Nam, đàn ông và đàn bà, đúng thật là khác biệt. Nhưng khác biệt to hơn nữa, và là điều làm tôi có chút ngạc nhiên với một hãng lớn như Hafele, là anh chàng kỹ thuật này có vẻ "làm cho xong", qua loa hỏi thông tin rồi mau yêu cầu khách gửi hình ảnh cái trục đã mất. Tôi choáng, mất rồi thì sao chụp được a. Cũng anh bạn này thay vì nói thẳng ra thì vòng vo hàm ý, khách mua ở đâu [cửa hàng nào] thì tới đó mà đòi. Úi Giời, thế thì có cái tổng đài dịch vụ làm gì a :-) Tôi thua!

TL được phen cười thoả thích trước thành tích phá hoại của tôi. Bạn đánh chén thì an ủi, có gì mình mua máy mới. Giời ạ, lúc nãy tui kiểm tra thông tin mạng nhện, máy đó giá bằng hai phần ba tháng lương tôi kiếm được ở trường đại học đó.

Mấy ngày liền sau đó, tôi chăm chỉ vắt nước cam... bằng tay. Mỏi là một chuyện. Tệ hơn là tôi cảm thấy rất lãng phí khi không đủ lực vắt kiệt lấy nước quả. Bình thường chừng mươi quả, Smeg cho một bình bự nước vắt. Còn khi vắt tay, tôi dùng gấp rưỡi số quả mà bình chứa vẫn chưa đầy. Tôi than phiền thì ông lão nhà ta bảo, à nhớ ra rồi, mình còn máy Philips cũ. 

may mắn, tìm thấy Philips vắt cam cũ :-)
thói bo bo giữ đồ xem ra không phải lúc nào cũng xấu :-)
Cái máy nhựa nhìn rất cũ, rất tầm thường, lại còn bị gãy mất một phần cánh của đầu vắt. Nhưng mà hay nhá, máy chạy vèo vèo, cam vắt kiệt còn lại lớp vỏ quả sạch ráo. Tôi khoái chí xiên xọ trong đầu hình ảnh ví Smeg như gái phố "Hàng" bóng bảy bám rễ ở Hà Nội sau năm 1954, còn Philips thì tựa em đây gốc chín đời làng Cổ Nhuế. 

Tám nhảm vậy thôi, túm lại, Smeg hay Philips đều tốt. Philips vắt cam lấy được cả phần tép, nước cam vô bình không trong vắt như chảy ra từ vòi Smeg. Philips gọn nhẹ, rửa dễ. Smeg chắc và hào nhoáng, rửa cũng dễ, nhưng không dễ bằng Philips. Và nhất là Smeg đắt, Philips bình dân. 

Thêm nữa, nói gì thì nói, tôi vẫn phải tính đi tìm mua cái trục truyền đã thất lạc. Chứ không thì để quả trứng Smeg đỏ chót trong bếp chỉ để ngắm chơi sao :-)

Thứ Hai, 18 tháng 12, 2023

nhà là nơi ta sống: học biết hài lòng

hoa - quà từ bạn của TL, trong cái vại méo
(1)

Tối Chủ nhật, trong bữa trà muộn, M bỗng khụt khịt ngó nghiêng rồi hỏi có ai thấy mùi lạ không. Tôi cũng khụt khịt, rồi trả lời, à trở trời. TL thì giải thích chi tiết rồi thêm bình luận, đây là vấn đề nhiều nhà mắc phải

Ở nhà cũ Hà Nội, chúng tôi hứng đủ vấn đề thấm nước. Còn giờ ở nhà căn hộ, chúng tôi được thưởng thức những mùi lạ - từ hôi của hố rác góc cầu thang toà nhà khi ai đó quên không khép cửa qua mùi nước lau sàn rẻ tiền mà mấy cô lao công dùng để chà chà sàn hành lang chung mỗi sáng tới mùi ống xả bốc lên mỗi khi thay đổi thời tiết.

Hồi đầu mới chuyển lên nhà căn hộ, tôi khó chịu lắm. Lúc đó, tôi nghĩ, thà ở nhà dột còn hơn nhà hôi. Sau rồi quen tuốt. Chịu đựng. Và tự an ủi, may mà thi thoảng mới nghe hương cống.

(2)

Ở nhà cũ Hà Nội, vườn cho ti tỉ thứ rau. Cần lá chanh, ra vườn. Muốn gói chả lá lốt, ra vườn. Thiếu hẹ thả canh nấm gà, ra vườn. Kiếm trái quất, trái ớt pha nước chấm, ra vườn. Cần mấy thứ rau gia vị cho món cuốn hay ghém, tỷ như đinh lăng, diếp cá hay rau chua xứ Thanh, cũng ra vườn. Vườn nhà giải quyết không ít rắc rối, nhỡ nhàng trong nhà bếp. 

Giờ trèo lên nhà căn hộ, gọi là rau chúng tôi chỉ có chậu hẹ chuyển từ nhà cũ và một cây đinh lăng mua mới cũng như thi thoảng có cây ớt thời vụ.

Tôi đã rất khó chịu, không hẳn là vấn đề tiền mà là cái sự bất tiện. Phải lóc cóc đi chợ là một chuyện. Tệ hơn là chúng tôi không còn niềm vui ngẫu hứng mần cái này cái nọ ăn chơi nữa. Vì đâu có thể ra hiên quờ tay hái rau vặt quả nữa.

Thế rồi tôi cũng quen. Quen với việc lên kế hoạch và tự nhắc nhớ món cần mua khi đi chợ. Và không chỉ vậy, cho bếp ăn thường ngày tôi thậm chí còn quen với việc làm món với tinh thần bếp nhà có gì mình mần cái nấy chứ không chăm chăm dứt khoát phải có đủ lệ bộ thành phần nguyên liệu. 

(3)

Mấy năm nay, tôi thấy rất rõ những biến chuyển của cơ thể. Theo chiều đi xuống!

Tâm tính của tôi hẳn cũng theo đó mà thay đổi. Đỡ rườm rà. Không còn đua đòi loằng ngoằng nữa. Và nhất là, không còn mấy dục vọng, nói theo cách của bạn nhỏ Hồng Tâm khi bàn đến những ham muốn, những theo đuổi vật chất và tinh thần trong cuộc sống vội vã ngày hôm nay.

Tôi vẫn chưa quen với việc xê dịch giữa các không gian sống. Nhưng tôi biết, giờ đối với tôi, nhà là nơi ta sống. Và vì thế, dù thiếu thốn, dù chật hẹp, dù khiếm khuyết, tôi tự nhắc mình, thật là tốt những gì mình đang có!

Long Tỉnh pha ẩu tả, một sự xúc phạm đối với người yêu trà,
chặc lưỡi mình không sao

con thỏ đất nung được vẽ lại mắt
không mang cây mà đỡ nụ ngọc am, thơm khẽ một góc nhà

Tao Creative - không chỉ để đo thời gian
tôi đã chuẩn bị cuốn lịch 2024

Thứ Hai, 20 tháng 11, 2023

tạm biệt cây cụt đầu

sẽ mau không chỉ là "cụt"
Cây to, hai ba người ôm cũng không xuể. Mấy năm trước, số lượng và kích cỡ các cành cây rơi rụng xuống bên đường chạy xe của nhà bên này bỗng trở nên đặc biệt: nhiều cành rơi hơn, và không ít trong số đó là những cành to. Ông lão nhà bên này hoảng quá thì đi tìm bà hàng xóm, chủ sở hữu của cái cây to.

Nhà hàng xóm tiếc rẻ cái cây nên chọn phương án "chặt đầu", bỏ chừng non nửa chiều dài thân cây. Tôi hồi hộp chờ xem đội cưa cây. Chờ liền mấy tuần. Vì ông thợ cưa cần một cái máy chuyên dụng vốn lúc đó đi tàu biển từ Châu Âu sang.

Sau gần bốn năm, cái cây tưởng yên ổn giờ lại trở thành mối đe doạ. Ông lão nhà ta sáng ra xe thấy nguyên một thân cành to quá bắp đùi ông đấu vật và dài 3-4m nằm sát sạt hông xe. Xe không hư hại gì, nhưng đủ làm ông lo. Vậy là ông lại đi tìm bà hàng xóm.

Bà cụ hơn 80 tuổi nhưng phong thái như một cô U40 ở Việt Nam mặc áo khoác giả lông thú dài loằng ngoằng, tay cầm điện thoại đi tới lui chụp "hiện trường". Bà giải thích, đây là để đưa cho ông chồng hơn 90 tuổi và đi lại không được mấy thuận tiện để xem. Phương án giải quyết lần này là cưa bỏ hoàn toàn.

Ông bên này tiếc. Bà chủ nhà bên kia cũng tiếc. Hai ông bà già thở ngắn than dài, cái cây "đi" rồi thì không hiểu cảnh quan nhìn sẽ ra sao.

Tôi ngồi bệt chỗ gờ tường vườn nhà, nghe hai ông bà già nói tới lui thì bắt đầu mường tượng, chỗ cây đốn bên đất nhà mình sẽ trồng gì ta :-)

tưởng không sao, hôm sau phát hiện vết móp nhỏ hông xe
với tinh thần AQ, vẫn coi là may đi :-)

Thứ Ba, 20 tháng 6, 2023

câu chuyện đồ vật: máy xay hạt cafe

Máy xay hạt cafe được ông chủ nhà sắm cho ba nhà, từ rừng xuống biển qua đại dương đến căn hộ ở Hà Nội đều là hiệu Krups.

Tôi nhìn thấy vất va vất vưởng một góc bếp nhà rừng máy pha cafe cũ dính đầy bụi lẫn vụn cafe, hỏi ông sao không bỏ đi thì ông bảo để tính.

Máy được lau chùi sạch nhất có thể, hỏi tiếp đến ông thì ông bảo, để mang xuống tầng hầm cất, rồi bữa nào tiện gom liền mấy món không dùng mang đi cho.

Ông nói thêm, hồi còn học cao học không có tiền phải làm thêm cho trang trại của ông chú để đổi lấy việc được ở miễn phí trong nhà kho, phải chạy ăn từng bữa nên mua được cái máy Mocca này là cả một sự kiện to. 

Có vẻ như chuyện ở đây không phải là tính ki-bo và thích trữ đồ mà còn là một kỷ niệm.

Thứ Tư, 10 tháng 5, 2023

thủ công tháng 5: một cái thớt

chờ khô cái thớt này
Tôi chẳng rõ tại sao mình mua nó. Cũng không nhớ mua nó trong hoàn cảnh nào. Cái thớt này thực rất dzởm dzít, thái đồ vật mà cứ tưởng là đang thái chính cái thớt. Thế nên tôi bỏ.

Nhưng cho nó chạy ra thùng rác thì tôi tiếc. Thế là có màn tính toán, mình sẽ làm gì đó với nó. Tỷ như làm kệ kê chậu cây. Tỷ như cắm mấy cái đinh đỡ một món sứ của nhà gốm ngon rồi treo nguyên cái thớt lên. Rất nhiều tỷ như nhưng rốt cuộc cái thớt vẫn nằm im một góc hiên nhà căn hộ.

Hồi tháng trước Hà Nội kinh qua mấy ngày ẩm ướt. Đồ vật ướt nhép. Người cũng ướt nhép. May mà người không mốc trong khi đồ vật một số món đích thực bị con mốc tấn công. Trong đó có cái thớt.

Cùng với cái thớt dính chưởng mốc ẩm còn có một khay tre ép tự nhận hàng Việt Nam nhưng tôi nghi là đến từ nước Tàu. Tôi dùng véc-ni phủ mặt khay, vì lười tìm dung dịch pha loãng tôi cứ thế mà trét lấy được, cái khay đẹp biến thành một cái khay lem nhem. Rút kinh nghiệm, với cái thớt, tôi chịu khó pha loãng véc-ni và kiên trì ngồi mép hiên quét đi quét lại nhiều lượt lớp phủ. 

Cái thớt được treo lủng lẳng hóng gió hầu khô.

Giờ trong nhà căn hộ có một cái thớt được đánh véc-ni mà để làm gì thì tôi vẫn chưa rõ.

Thứ Ba, 9 tháng 5, 2023

một ngày đầu tuần

chút sắc cho nhà căn hộ bừa bộn
Cảm giác tự do không có gì quá đặc biệt. Ngoại trừ việc sẽ không còn tiếng ting-ting báo tiền lương vô tài khoản thì cuộc sống của tôi vẫn thế. 

Tôi còn hai tuần nợ món chị em, mấy cái áo quần cần lên gấu, sửa cạp cho TL, sách vở tầng trên cần xếp gọn. Còn lại tôi đánh bài lười, kêu mệt mỏi và nằm dzuỗi uống trà, nốc cafe. 

Bạn đời ngược lại xem ra hết sức bận rộn. Ông đã kịp chữa hai cái ghế Grand Bois xộc xệch phần chân, đòi tôi đưa đi mua bằng được xốp foam dày để bọc con rồng to đùng mang về nhà biển. Dư chỗ để đồ, ông không quên gói thêm hai khúc mun sừng.

Ngày đầu tuần trong nhà căn hộ có một bình hoa. Tôi thấy TL đi làm về với bó hoa trên tay, tiện miệng hỏi hôm nay dịp chi đặc biệt. Tức thì nghe cô em càu nhàu. À hoá ra có cô bạn điệu đà yêu việc bày hoa giờ quyết định gán định cho cô em nhà mình cái sở thích này. 

Trong nhà có kẻ bắc cái ghế để với lọ thuỷ tinh cao trên nóc tủ chạn. Hoa mấy loại ở cùng nhau thực hoà hợp. Phải tội ở trong nhà căn hộ vốn luôn ở chế độ bừa không thuốc chữa, không dễ tìm cho các bạn này một vị trí thích hợp a :-)


phố hàng nhiều năm trước tối om om chuyên thuốc kích thích này nọ
giờ nhộn nhịp các loại bao bì vỏ hộp

Thứ Tư, 3 tháng 5, 2023

tháng 5 mình dọn nhà

Những tuần này, những ngày này tôi thường cảm nhận được những gợn nhẹ bối rối cùng lo lắng. Còn cảm giác bao trùm thì lại là trống rỗng. 

Tôi bắt đầu bỏ được nỗi sợ động chạm những chủ đề kiêng-kị tự mình áp cho mình: già-đi, chuyển dịch, thay đổi. Nhưng suy nghĩ và hành động thấu đáo thì tôi chưa làm được. 

Tôi cứ nghĩ mãi về mối quan hệ giữa tự do một bên và bên kia là an toàn/ổn định và tiện nghi. Rồi nữa là tôi thực cần gì, cần bao nhiêu là đủ. 

Mấy năm trước, lần đầu tiên tôi ý thức về thứ mang tên nỗi sợ là khi câu chuyện cúm Tàu bắt đầu. Sau đó là sự-già-đi. Còn giờ? 

Có lẽ là sự cầm tù trong vướng víu đồ vật và các xao lãng trong/của tâm trí. 

Và điều nực cười ở đây là nếu như covid hay già-đi là những chuyện nằm ngoài sự kiểm soát của tôi thì rõ ràng đồ vật cùng nghĩ nhảm đều là do tôi tự tặng mình.

Hành động tháng 5 sẽ là gì? Câu trả lời giống như n lần trước đó: dọn dẹp và vứt bỏ thôi :-)

đi kèm hũ dưỡng môi by terry 
không biết giữ để làm chi, giờ thì em bỏ