Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2015

linh tinh

Đã nhiều tháng, tính từ trước Tết Âm lịch, tôi nấu "chuệch choạc". Thêm nữa là khi trời bắt đầu trở nóng, phần lớn các tối trong tuần, khi đi làm về, tôi chỉ chực chờ TL "ra tay". Nếu nó lười thì có màn tính kế ra ngoài đánh chén linh tinh.

mưa cuối chiều hè
Hôm rồi, ở quầy rau, khi nhìn thùng mướp đắng lai, tôi nhận ra rằng chúng tôi đã "ăn" theo chủ đề mỗi năm: có một năm từ cách đây lâu lâu lắm, khi vườn nhà Bắc Ninh còn ken dày mấy rặng tre Bát Độ, chúng tôi ăn măng nhà trồng và còn gửi làm quà tứ tung; rồi vẫn từ khu vườn đó có năm chúng tôi nhận quà quê là củ cải và say sưa với món củ cải kho, củ cải muối; có năm chúng tôi lại gặm mướp đắng sống hoặc cầu kỳ thì xào, nấu. Còn đồ mặn nấu trong bếp Hà Nội có năm kỳ cạch kho bò; có năm bắc lò hun đều đều. Năm nay tính ra chúng tôi không có chuyên đề nào.

Buổi trưa ăn cơm ở Âu Lạc, ngồi tầng hai bàn sát cửa sổ, ngắm phố một hồi thì ngó ra cây muỗm trái lủng lẳng. Tôi khoái trá xúc thìa cơm trắng chan canh cải bằm thịt và món cà muối khuyến mãi cùng những lát ớt đỏ cay xè và tưởng tượng chỗ muỗm kia thái lát chua chua trộn với mắm cốt và ớt chỉ thiên.

Rồi tôi nhớ đến rặng nhót đỏ loại bổ múi, đến giàn thiên lý, đến giàn mướp và vô thiên lủng các loại rau láo nháo ngoài vườn nhà Hà Nội những năm trước. Cái vườn giờ lem nhem, ủ rũ vì nắng, xơ xác vì thiếu tay chăm.

Hè này, tôi sẽ làm vườn :-)

Thứ Tư, 6 tháng 5, 2015

salad trái bơ - gà hun khói - hành tây

Năm nay chúng tôi có lò hun mới, to hơn nhiều với bạn lò cũ và có điều hay ho hơn nữa là có gắn một đồng hồ đo nhiệt.

Gà nhà Bắc Ninh cộng với gà lườn miếng mua ở tiệm được hun thành mấy mẻ trong suốt cả buổi chiều. BJ nói thời gian và nhiệt chưa thực sự chuẩn, chưa phải là hun chậm. Tôi thì chỉ nghĩ đến cái bao tử :-)

Món salad này làm đơn giản nhưng với kẻ lười vào ngày đầu hè nóng nực thì cũng hơi ngại làm vì cứ phải cắt cắt :-)

- Bơ xắt miếng to nhỏ tùy ý. Để màu bơ vẫn xanh, và đẹp nữa, ngay sau khi xắt bơ ra đĩa hay thố thì rưới chút nước cốt chanh lên.
- Gà thái lát cũng theo tinh thần tùy thích về kích cỡ. Món xông khói thành phẩm thường có vị đậm nhất định. Người chủ trương ăn nhạt và thích vị tự nhiên thì để vậy. Còn người thích đậm thì rắc chút muối/bột gia vị và tiêu xay cho ngấm.
- Hành tây thái lát mỏng xóc với dấm và chút đường + bột gia vị, chừng 5-7 phút thì vắt nhẹ tay cho ráo sạch nước.

Ba thứ nguyên liệu đã sẵn sàng. Trộn lên là ta có món salad nhà làm. Tất nhiên là với hành tây, và đặc biệt là trái bơ, thì phải nhẹ tay kẻo nát.
(Optional: nếu có mùi thì kiếm vài cọng rồi xắt đoạn rắc lên trên).

Món này ăn trơn ngon. Thích nữa là kiếm được mẩu bánh mỳ dài, cái loại ruột hơi đặc và hơi cứng chứ không phải là viên bột bé bằng hòn bi ve phù phép qua cái lò thì thành cây baguette dài, ăn kèm.

Mọi người cười tôi điên nhưng rồi hình như ai cũng thử cho thêm một thứ vào đĩa của mình, rồi sau thì mặt nhăn nhăn kêu cay cay. Đó là món sauce trứ danh Orange Krush mà đã đến cả gần mười năm tôi mới lại nhìn thấy.

Thứ Hai, 13 tháng 4, 2015

40 tuổi lần hai

Cân nặng: 67-68, vẫn thuộc nhóm béo-phì một cách có ý thức.
Mặn nhạt: ăn có nhạt đi, nhưng tính ra chưa như mong muốn.
Chất béo: bắt đầu biết hạn chế.
Ngọt: ngán.
Cafein: bắt đầu dừng lại sau cốc hòa tan đầu tiên, chicory bình sáng đun sáng không; còn trà tự dưng đi đặt một chuỗi các vị của nhà tea forté the coffee beans & tea leaf thành bà già uống đồ trà-lá rất new-age.

Bạn và đồng nghiệp hay thì thào to nhỏ nói về sức khỏe và làm đẹp. Với tôi, đó là sự biến đổi của vị và của tính người.

Sáng nay cao hứng cặm cụi là cái áo. Ở trên là hàng lĩnh mềm mại và ngay ngắn, ở dưới là quần kaki màu xanh bộ đội nhàu nhĩ.

Tính ra, ở tuổi 40 bis, tôi khá được một nửa. Mấy ngày nữa, sẽ tiếp tục làm cách-mạng-đời-tôi :-)))

Thứ Năm, 26 tháng 3, 2015

một kế hoạch xuôi nam

Chiều qua vật vờ dọn bếp, tôi nghĩ ra một kế hoạch điên rồ.

Bay vào Sài Gòn. Không hẹn, không gặp bất cứ một ai quen biết cả. Chỉ cho mình.

Đại loại sẽ là: Ngày nốc cafe và lê la quán vỉa hè. Tối ngồi chỗ nào nhã nhã một tý. Trong đó có một chiều muộn trèo lên nóc tòa nhà Pháp cũ coi cái chỗ xưa là bến phà. Và trong đó tất nhiên còn có một buổi mò hàng sách. Tôi luôn thích chúng, các hàng sách, cũ lẫn mới, của Sài Gòn.

Nếu làm vậy, tôi sẽ phải thu xếp đổi lịch buổi làm việc chiều thứ Sáu và rời thành phố thứ Năm. Ở Sài Gòn tối thứ Năm, trọn ngày thứ Sáu và thứ Bảy, tối Chủ nhật bay về Hà Nội.

Không tệ!

Và như thế, nếu có ai hỏi, mày làm gì vào kỳ nghỉ ngày giải phóng, tôi sẽ nói rằng, tao nghỉ xong rồi :-)

Thứ Ba, 17 tháng 2, 2015

cho tết này

Đưa T. L. về Bắc Ninh ăn Tết cùng hai cụ già. Bữa trưa vội có món bún riêu cua. Con mần ăn đồ của Mẹ thành thói và thành nghề, giờ đủng đỉnh làn to hộp lớn, xếp đâu vào đó, bê một góc Tết từ quê lên phố.

Bàn thờ đã được lau dọn và sắp đặt. Đồ cúng cũng đã tiềm tiệm.

Đối với tôi, Tết thế là xong. Giờ thì ngắm nghía mấy món nợ trong năm rồi è cổ ra mà "làm lụng".

Thứ Bảy, 7 tháng 2, 2015

salad cá hồi và bơ quán ren

Từ ngày quán Ngon trên đường Kim Mã đóng cửa sửa sang rồi mang diện mạo mới (và có lẽ cả chủ mới nữa), chúng tôi không quay lại. Loanh quanh thử quán nhỏ ở Linh Lang, dễ chịu và ngon nhưng vẫn không thích bằng Kyi và Ren. Thêm chuyện xa gần nên cuối cùng nếu hẹn nhau cho bữa tối thì ra Hàng Cháo vẫn là khỏe nhất.

Hôm qua tôi cư xử bên bàn ăn như một kẻ chết đói. Chỉ đến khi về nhà mới nhớ ra là bữa trưa dang dở chỉ kịp nếm chút nước dùng rồi phải quay về làm việc. Thế nên ăn tham là phải :-)

Salad cá hồi xông khói và bơ thi thoảng ở nhà có làm. Tối qua gọi tô trộn nước chấm vị xì dầu, ăn lạ miệng rồi thấy ngon. Ghi lại ở đây để bữa nào mần chơi:
- Cá hồi áp chảo chín tới, thái lát phần giữa hồng vui vẻ
- Bơ xắt khúc
- Xà lách tím xắt khúc
- Khoai tây thái chỉ chiên giòn (chỉ một tý xíu thôi)
- Lá bắp cải và lá rong biển xé miếng vuông chừng 2x2cm (thoang thoảng)
- Mè đen mè trắng rang để rắc lên

Còn gì nữa nhất thời tôi không nhớ :-)

Còn về món nước trộn ăn kèm thì sau này tôi hỏi ra là onion salad dressing.

Thứ Năm, 5 tháng 2, 2015

nhắc tết

Qua Mây Trắng mua muối hầm cho Mẹ, nghe lời giới thiệu của cô bán hàng, tôi lấy thêm lọ bột gừng sao vàng hạ thổ mà chẳng rõ rành để làm gì. Cả hai món đều được gửi về Bắc Ninh.

Chị họ thân thiết nhất ở Hà Nội điện thoại, bảo mấy bữa nữa sẽ gửi cho cafe, và đổi lại cô em có nhiệm vụ làm món xúc xích xông khói. Món dồi đặt ở cantine trường, do chị gái miền Nam làm, ngọt lừ. Năm trước tôi đã dặn đi dặn lại, rằng em lấy cả một mẻ nên chị có thể gia giảm bớt đường thêm muối giúp. Gần chục ký xúc xích tươi đem về chế biến, ra thành phẩm nếm thử vẫn ngọt. Chị họ bảo mày cứ dặn nếu ngọt thì trả lại, em bảo nào có đanh đá được đến đận đấy. Vậy là cafe và xúc xích bắt đầu nhắc Tết.

Ở Ân Nam là không khí bát nháo. Cửa hàng mới đã mở đến vài tuần mà vẫn như thể vừa đưa đồ vào hôm qua, mọi người lăng quăng chạy chỗ này chỗ kia, xếp xếp dỡ dỡ. Tôi đứng ngó kệ trà một lúc thì nhìn ra, bà con đang xếp các giỏ quà Tết với những mức giá ngang và hơn cả lương tháng của tôi. Cái này thì đúng là Tết đến thật rồi.

Cũng hôm qua tôi mua một sách nấu ăn mới, Chuyện bếp, của Alex Trần. Có ít nhất một công thức làm tôi khoái chí, món bắp cải chua. Tôi sẽ sớm thử, có thể là thêm cả đinh hương.