Bác J. gửi ảnh, không than tuyết rơi nhưng bảo nhớ bánh chưng.
Thứ Hai, 11 tháng 2, 2013
ăn tết
Ngày 2 Têt, chát chít với T.L., ngủ nướng và lồm cồm bò khắp nhà diệt con nhảy-nhảy từ mèo con nhảy sang người mình đốt.
Bác J. gửi ảnh, không than tuyết rơi nhưng bảo nhớ bánh chưng.
Bác J. gửi ảnh, không than tuyết rơi nhưng bảo nhớ bánh chưng.
Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2013
... và ăn tết solo ở hà nội
Cái note cuối cùng của năm cũ - cũng là bản cập nhật cho T. L. vừa đánh chén no say ở London
Năm nay mình làm một cuộc cách mạng to. Không làm món xông khói, không kho thịt bò, cũng chẳng đặt trước chút này chút kia cho mấy ngày Tết.
Cúng tất niên là bữa cơm tối giản. Xong tuần hương xin phép các cụ đánh chén một mình. Sau có đám bạn qua rộn cả nhà. Tranh thủ nói chuyện với T. L. hỏi thăm tình hình ăn Tết.
Giờ cũng đã bày lễ nhỏ cúng thần linh thổ địa. Đợi hương tàn thì đi ngủ. Chờ ngày mai xong thủ tục bữa cơm cúng đầu năm thì lại tính chuyện ngủ tiếp.
Ngủ đã thì thôi. Hoan hô Tết :-)
Năm nay mình làm một cuộc cách mạng to. Không làm món xông khói, không kho thịt bò, cũng chẳng đặt trước chút này chút kia cho mấy ngày Tết.
Cúng tất niên là bữa cơm tối giản. Xong tuần hương xin phép các cụ đánh chén một mình. Sau có đám bạn qua rộn cả nhà. Tranh thủ nói chuyện với T. L. hỏi thăm tình hình ăn Tết.
Giờ cũng đã bày lễ nhỏ cúng thần linh thổ địa. Đợi hương tàn thì đi ngủ. Chờ ngày mai xong thủ tục bữa cơm cúng đầu năm thì lại tính chuyện ngủ tiếp.
Ngủ đã thì thôi. Hoan hô Tết :-)
| đào hà nội tưng bừng do mấy hôm nóng vừa rồi |
| cây mai năm nay không được tươi tắn lắm - tại mình hay quên tưới |
| ngày cuối năm ở nhà làm kim chi |
| cơm tất niên của kẻ lười và hà tiện : - ( |
Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2013
về quê xin đồ ăn tết ...
| hoa hồng |
| cún con mới bắt về, có tên là tê-tê |
| chả bọc lá lốt nướng |
| mẹ và cây đào |
| nó đây - gốc đào phú thượng |
| cây đào con mẹ nhân ra từ gốc ban đầu |
| rau cần |
| đệm ghế khâu tay |
Thứ Năm, 7 tháng 2, 2013
mùi vị bao cấp
T. mèo bảo không khí xã hội chủ nghĩa. Mình thì dùng từ bao cấp cho nó lành.
Chiều qua, sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng của năm cũ, chị em rủ nhau tụ họp ở quán cafe quen trên đường Hai Bà Trưng. Sau rồi mình muốn tìm đĩa của Hà Okio, đồng chí em muốn sắm món đồ bạc, thế là rủ nhau gửi xe gần Tràng Tiền để cùng làm chặp cuốc bộ. Hà Okio chẳng thấy đâu, đồ bạc thì sắm được đôi nhẫn. Xong lại đi bộ tiếp.
Ở cạnh góc Hàng Bè-Hàng Bạc, đột nhiên nhìn thấy căn nhà cũ với cái quán vắt ra vỉa hè bán bánh bao, trứng lộn, và đặc biệt nhất là có tấm bảng thông báo "điện thoại". Ở Hà Nội của điện thoại di động, nhìn thấy một cái thông báo dịch vụ xưa cũ vậy quả là hiếm! Thấy một bác ăn quà, chị em hứng chí rủ nhau làm một tuần đánh chén. Căn nhà tối, nhiều đồ cũ. Quán hàng ọp ẹp, ghế mỗi khách mỗi kiểu, bát cũng cái to cái bé. Chỉ có một dấu hiệu duy nhất của thời toàn cầu là cái giấy lưng bánh bao, thiết kế logo nhà sản xuất màu xanh tươi rất đẹp và theo phong cách rất chi hậu-hiện đại. Người bán hàng đi dép tổ ong trắng, từ tốn và lễ phép. Ngoài đường bà con đi lại rào rào, ngồi sát mép đường có chưa đầy nửa mét mà tự dưng cảm thấy mình phân thân giữa hai thế giới. Có một chút không khí của nhà Bà Nội trên phố Cửa Bắc xưa dội về. Rất lạ!
Trên đường xuôi hồ về Tràng Tiền để lấy xe, hai ông em cao hứng bảo lên cafe Đinh đi. Tưởng Đinh gì hóa ra quán trên gác ở phố trông ra hồ. Leo trèo một tý thì lên đến nơi... và thiếu chút thì phì cười khi nhớ lại cảnh mình đã từng có mặt ở nơi này, lúc còn ở cái tuổi sinh viên ngang ngang và đầy hào hứng lẽo đẽo theo mấy bậc đàn anh nửa ông nửa thằng bàn luận về chủ nghĩa hiện sinh và nghĩ mình là bố thiên hạ .
Giờ mình thấy gì: cafe trứng ngon hơn quán ở cổng phụ trường mình, nước chanh giống nhiều quán khác, hạt hướng dương thi thoảng có sạn. Khách ngồi cạnh là mấy cậu choai choai đang tuổi thể hiện, kể một đống chuyện hay. Chẳng muốn nghe trộm nhưng cũng nghe ra được nhiều, nghe đến đâu thấy mình già đến đó. Chuyện bọn trẻ con bây giờ chẳng có mùi vị văn chương cho lắm, toàn là công nghệ cao và ngôi sao. Hết lượt choai choai thì có hai anh kiểu nửa nghệ sĩ nửa anh hùng IT dúi mặt vào hai cái màn hình, thi thoảng rú lên vài câu nửa tiếng ta nửa tiếng tây vui đáo để. Rồi lại anh bạn tóc dài vừa thoăn thoắt nhắn tin, tai vẫn gắn dây nghe, tay kia ra điệu gẩy guitare theo nhạc của nhóm Beatles. Cái hay nhất của lần đến vô tình này là nghe được một đống bài hát rất cũ và cũng rất hay, và nhất là hưởng mùi cafe chế, hít hà mãi không biết chán!
Sống ở Hà Nội theo nhịp của bụi và tắc đường, thi thoảng có khoảng trống hồi nhắc lại không khí của ngày xưa kể ra cũng không tệ!
Chiều qua, sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng của năm cũ, chị em rủ nhau tụ họp ở quán cafe quen trên đường Hai Bà Trưng. Sau rồi mình muốn tìm đĩa của Hà Okio, đồng chí em muốn sắm món đồ bạc, thế là rủ nhau gửi xe gần Tràng Tiền để cùng làm chặp cuốc bộ. Hà Okio chẳng thấy đâu, đồ bạc thì sắm được đôi nhẫn. Xong lại đi bộ tiếp.
Ở cạnh góc Hàng Bè-Hàng Bạc, đột nhiên nhìn thấy căn nhà cũ với cái quán vắt ra vỉa hè bán bánh bao, trứng lộn, và đặc biệt nhất là có tấm bảng thông báo "điện thoại". Ở Hà Nội của điện thoại di động, nhìn thấy một cái thông báo dịch vụ xưa cũ vậy quả là hiếm! Thấy một bác ăn quà, chị em hứng chí rủ nhau làm một tuần đánh chén. Căn nhà tối, nhiều đồ cũ. Quán hàng ọp ẹp, ghế mỗi khách mỗi kiểu, bát cũng cái to cái bé. Chỉ có một dấu hiệu duy nhất của thời toàn cầu là cái giấy lưng bánh bao, thiết kế logo nhà sản xuất màu xanh tươi rất đẹp và theo phong cách rất chi hậu-hiện đại. Người bán hàng đi dép tổ ong trắng, từ tốn và lễ phép. Ngoài đường bà con đi lại rào rào, ngồi sát mép đường có chưa đầy nửa mét mà tự dưng cảm thấy mình phân thân giữa hai thế giới. Có một chút không khí của nhà Bà Nội trên phố Cửa Bắc xưa dội về. Rất lạ!
Trên đường xuôi hồ về Tràng Tiền để lấy xe, hai ông em cao hứng bảo lên cafe Đinh đi. Tưởng Đinh gì hóa ra quán trên gác ở phố trông ra hồ. Leo trèo một tý thì lên đến nơi... và thiếu chút thì phì cười khi nhớ lại cảnh mình đã từng có mặt ở nơi này, lúc còn ở cái tuổi sinh viên ngang ngang và đầy hào hứng lẽo đẽo theo mấy bậc đàn anh nửa ông nửa thằng bàn luận về chủ nghĩa hiện sinh và nghĩ mình là bố thiên hạ .
Giờ mình thấy gì: cafe trứng ngon hơn quán ở cổng phụ trường mình, nước chanh giống nhiều quán khác, hạt hướng dương thi thoảng có sạn. Khách ngồi cạnh là mấy cậu choai choai đang tuổi thể hiện, kể một đống chuyện hay. Chẳng muốn nghe trộm nhưng cũng nghe ra được nhiều, nghe đến đâu thấy mình già đến đó. Chuyện bọn trẻ con bây giờ chẳng có mùi vị văn chương cho lắm, toàn là công nghệ cao và ngôi sao. Hết lượt choai choai thì có hai anh kiểu nửa nghệ sĩ nửa anh hùng IT dúi mặt vào hai cái màn hình, thi thoảng rú lên vài câu nửa tiếng ta nửa tiếng tây vui đáo để. Rồi lại anh bạn tóc dài vừa thoăn thoắt nhắn tin, tai vẫn gắn dây nghe, tay kia ra điệu gẩy guitare theo nhạc của nhóm Beatles. Cái hay nhất của lần đến vô tình này là nghe được một đống bài hát rất cũ và cũng rất hay, và nhất là hưởng mùi cafe chế, hít hà mãi không biết chán!
Sống ở Hà Nội theo nhịp của bụi và tắc đường, thi thoảng có khoảng trống hồi nhắc lại không khí của ngày xưa kể ra cũng không tệ!
Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2013
tết nhặt vỉa hè
Tivi không coi nên không biết chi sất. Đài nghe bập bõm nên Tết nhất thế nào cũng coi như không rành. Báo lâu rồi chỉ đọc Sài Gòn tiếp thị và Tuổi trẻ cuối tuần, đọc xong nghe chừng Tết ảm đạm. Có một cái tin duy nhất đọng lại trong đầu là chuyện lượng tiêu thụ bia năm nay tăng nhẹ... bất chấp thời kỳ khủng hoảng!
Còn hôm trước, giờ là chuyện nhặt ngoài đường của mình, ngồi chờ em T. vào làm việc sách vở nên có dịp lê la quán nước vỉa hè cạnh cái siêu thị to to của bà vợ của một ông công an nghe nói cũng to to. Ngồi đó nghe và nhìn ra ba chuyện thú vị. Thứ nhất là bà con khuân vác ầm ầm. Có tuýp người kiểu còn sót lại của thời bao cấp, ôm đồm đủ cho một cái Tết, chằng chằng buộc buộc kiểm tra ra kiểm tra vào. Lại có anh chị em biển xanh đầu 3 đuôi cận 9 dừng phắt lại, biến vào trong chưa đầy 15 phút thì đi ra những túi là túi, toàn là túi đẹp với rượu ngoại ở trong. Nghe lỏm ông xế thì mình biết là anh em ở tỉnh lên đi bộ ban ngành. Một kiểu nữa là cơ quan đi mua cho cơ quan, chằn chặn túi nào như túi nào quà xộc xệch một cái hộp mứt, một cái gói bánh với chai rượu và thêm vài ba món nho nhỏ nữa, tất cả là hàng yêu nước. Nếu phải kể thêm thì có chị em nhà giàu, vác toàn đồ hộp made in nước ngoài. Nhìn chán rồi thì mình ngó lơ ra đường.
Ngó lơ ra đường thì phát hiện ra chuyện hay hơn. Anh chị bán nước có cái quán tạm bợ quá đỗi. Chẳng rõ là vợ chồng hay anh em, chỉ biết anh thì câm tịt, còn chị có nói nhưng câu chữ kiểu giật cục. Nước chẳng buồn bán, khách vào gọi thì rót cho một chén rồi tót đi mất. Mình tự lấy kẹo lạc ăn, tự đếm, chẳng thấy ai bảo gì. Té ra là bà con bận vụ kiếm tiền to: coi xe ô tô. Cứ ba chục ngàn một lượt. Mình ngồi già nửa giờ uống nước, ăn kẹo lạc, nhai kẹo cao su bét nhè hết chẵn hai chục bạc. Đếm lượt xe hai bác này thu được bảy chiếc, vị chi là hai trăm mốt. Đó là chưa kể vụ coi xe máy khách vào siêu thị hết chỗ phải gửi ké sang. Chị bán nước thì thào giải thích với anh lái xe ngoại tỉnh, em kiếm được chút nhưng chẳng giấu gì bác cũng phải bồi dưỡng công an phường cái phong bì năm trăm. Thật giả thế nào chẳng biết nhưng đúng là trước khi mình vào thì có chú áo xanh từ đó đi ra thật.
Chuyện thứ ba là có hai ông thanh niên ngồi uống nước. Ông này kể ông kia là định mua mấy chai vang cho Tết, nhưng vợ ngăn. Vợ bảo mua bia lon, khui ra cứ thế uống. Như thế thì không phải rửa cốc. Vợ vừa sinh con, mệt nên không muốn làm nhiều. Thế là chồng mua mấy thùng bia lon thật.
Còn hôm trước, giờ là chuyện nhặt ngoài đường của mình, ngồi chờ em T. vào làm việc sách vở nên có dịp lê la quán nước vỉa hè cạnh cái siêu thị to to của bà vợ của một ông công an nghe nói cũng to to. Ngồi đó nghe và nhìn ra ba chuyện thú vị. Thứ nhất là bà con khuân vác ầm ầm. Có tuýp người kiểu còn sót lại của thời bao cấp, ôm đồm đủ cho một cái Tết, chằng chằng buộc buộc kiểm tra ra kiểm tra vào. Lại có anh chị em biển xanh đầu 3 đuôi cận 9 dừng phắt lại, biến vào trong chưa đầy 15 phút thì đi ra những túi là túi, toàn là túi đẹp với rượu ngoại ở trong. Nghe lỏm ông xế thì mình biết là anh em ở tỉnh lên đi bộ ban ngành. Một kiểu nữa là cơ quan đi mua cho cơ quan, chằn chặn túi nào như túi nào quà xộc xệch một cái hộp mứt, một cái gói bánh với chai rượu và thêm vài ba món nho nhỏ nữa, tất cả là hàng yêu nước. Nếu phải kể thêm thì có chị em nhà giàu, vác toàn đồ hộp made in nước ngoài. Nhìn chán rồi thì mình ngó lơ ra đường.
Ngó lơ ra đường thì phát hiện ra chuyện hay hơn. Anh chị bán nước có cái quán tạm bợ quá đỗi. Chẳng rõ là vợ chồng hay anh em, chỉ biết anh thì câm tịt, còn chị có nói nhưng câu chữ kiểu giật cục. Nước chẳng buồn bán, khách vào gọi thì rót cho một chén rồi tót đi mất. Mình tự lấy kẹo lạc ăn, tự đếm, chẳng thấy ai bảo gì. Té ra là bà con bận vụ kiếm tiền to: coi xe ô tô. Cứ ba chục ngàn một lượt. Mình ngồi già nửa giờ uống nước, ăn kẹo lạc, nhai kẹo cao su bét nhè hết chẵn hai chục bạc. Đếm lượt xe hai bác này thu được bảy chiếc, vị chi là hai trăm mốt. Đó là chưa kể vụ coi xe máy khách vào siêu thị hết chỗ phải gửi ké sang. Chị bán nước thì thào giải thích với anh lái xe ngoại tỉnh, em kiếm được chút nhưng chẳng giấu gì bác cũng phải bồi dưỡng công an phường cái phong bì năm trăm. Thật giả thế nào chẳng biết nhưng đúng là trước khi mình vào thì có chú áo xanh từ đó đi ra thật.
Chuyện thứ ba là có hai ông thanh niên ngồi uống nước. Ông này kể ông kia là định mua mấy chai vang cho Tết, nhưng vợ ngăn. Vợ bảo mua bia lon, khui ra cứ thế uống. Như thế thì không phải rửa cốc. Vợ vừa sinh con, mệt nên không muốn làm nhiều. Thế là chồng mua mấy thùng bia lon thật.
Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013
cúng ông công ông táo
Năm nay ăn Tết không có T. L.
Sáng lò dò mở cửa cho Trang xôi thì được bảo hôm nay tốt ngày, cúng luôn đi. Thế thì cúng!
Lúc sắp đồ, mình phát hiện ra vụ các ông đầu rau có áo quần làm từ bìa hộp xà phòng. Tinh thần tiết kiệm và sáng tạo muôn năm!
Đi chợ về ngang qua cổng phía Bắc thấy hoa đào nở. Vào nhà coi thì ra nhiều rồi. Năm nay hứa hẹn một vụ hoa tưng bừng, chắc là sang dịp Rằm tháng Giêng.
Bữa trưa tất niên và cũng là bù đắp cho vụ món nướng không có dây lần trước được tổ chức ngoài vườn. Trời dịu, không ai nghĩ là đã cận Tết.
Sáng lò dò mở cửa cho Trang xôi thì được bảo hôm nay tốt ngày, cúng luôn đi. Thế thì cúng!
Đi chợ về ngang qua cổng phía Bắc thấy hoa đào nở. Vào nhà coi thì ra nhiều rồi. Năm nay hứa hẹn một vụ hoa tưng bừng, chắc là sang dịp Rằm tháng Giêng.
| đào ghép Phú Thượng |
| cành gốc đào ăn quả |
Bữa trưa tất niên và cũng là bù đắp cho vụ món nướng không có dây lần trước được tổ chức ngoài vườn. Trời dịu, không ai nghĩ là đã cận Tết.
| cái vườn trống hoác được em N. hóa phép thế này :-) |
| rau củ lần này tiết kiệm, chỉ có hành tây, khoai tây, cà rốt và nấm |
dimsum kim mã
Chuyện này rất hài hước.
Quán không to, không hào nhoáng. Có vẻ gì đó cũ kỹ, uể oải. Thò chân vào thấy có mèo phong thủy gật gù, mèo thật lững thững đi dưới gầm bàn. Nhìn giá hàng thì tưởng chỉ là tiệm bán cơm đĩa.
Mình đến vì con vịt quay, sau là vì dim sum.
Thành thật mà nói, vịt quay thì mình rất thích. Gần như chẳng có vị gì cả - hay chính xác hơn là vị rất hài hòa, không có gì nổi trội quá. Miếng thịt chặt coi màu đẹp, thịt chắc, vị đậm. Chấm hết.
Còn dimsum không thể coi là ngon ghê gớm. Được cái là miếng bánh ăn kiểu nhà làm, có vị chân tình trong đó. Ở Hà Nội vào một ngày cận Tết, mua chơi mấy xửng về ba chị em hì hục chén thì không tệ.
Mình thích một thì Thầy và "bố" Thầy thích mười. Thế mới có chuyện hai tuần liền làm hai bữa vịt quay và các loại bánh hấp, bánh chiên. Nếu ăn lần thứ ba liên tục thì chắc ngán lắm.
Nhưng coi lâu lâu dừng lại làm một hộp đồ ăn đem về đúng là ý tưởng hay :-)
Quán không to, không hào nhoáng. Có vẻ gì đó cũ kỹ, uể oải. Thò chân vào thấy có mèo phong thủy gật gù, mèo thật lững thững đi dưới gầm bàn. Nhìn giá hàng thì tưởng chỉ là tiệm bán cơm đĩa.
Mình đến vì con vịt quay, sau là vì dim sum.
Thành thật mà nói, vịt quay thì mình rất thích. Gần như chẳng có vị gì cả - hay chính xác hơn là vị rất hài hòa, không có gì nổi trội quá. Miếng thịt chặt coi màu đẹp, thịt chắc, vị đậm. Chấm hết.
Còn dimsum không thể coi là ngon ghê gớm. Được cái là miếng bánh ăn kiểu nhà làm, có vị chân tình trong đó. Ở Hà Nội vào một ngày cận Tết, mua chơi mấy xửng về ba chị em hì hục chén thì không tệ.
Mình thích một thì Thầy và "bố" Thầy thích mười. Thế mới có chuyện hai tuần liền làm hai bữa vịt quay và các loại bánh hấp, bánh chiên. Nếu ăn lần thứ ba liên tục thì chắc ngán lắm.
Nhưng coi lâu lâu dừng lại làm một hộp đồ ăn đem về đúng là ý tưởng hay :-)
![]() |
| dim sum + vịt + salad Deli + cái chân của thầy đã được bố thầy cắt đi :-) |
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
