Thứ Ba, 22 tháng 3, 2022

sau covid: hiểu vài cảm giác

ở kia: ốm nằm khèo
nghe lão nông hàng ngày cập nhật tình hình nấu maple syrup

(1)

Chiều qua lúc tôi rờ rẫm lấy được cái xe máy và ra bàn trực trả vé, được bác bảo vệ hỏi, thế nào. Tôi cười nham nhở sau cái khẩu trang, mệt, Bác ạ. TL cứ thắc mắc mãi, sao bác bảo vệ biết. Ơ kìa, việc đi dán mấy tờ giấy Khu vực cách ly không phải bảo vệ thì là ai. 

Trước khi rời nhà, cả hai chị em chúi mũi ngắm nhìn kết quả test nhanh. Đảm bảo một vạch đanh giòn. Được, mình đi ra ngoài. 

Dừng xe ở hiệu thuốc mua Salonpas để gửi cho TA xong, chúng tôi tiếp tục hành trình tìm junk food và gửi đồ đi Pháp. Trời cuối chiều không nắng nhưng bức thì có dư, cảm giác rất khó chịu. Bất chấp điều đó, tôi hoan hoan hỉ hỉ với cảm giác mình được giải phóng. Giờ, tôi đã hiểu phần nào thái độ của con nhóc con nhà chị người quen, vừa âm tính phát là tót ra đường. Cái này có thể gọi là cho khỏi cơn bệnh phát rồ, cơn bệnh cuồng chân đi!

(2)

Hồi trước, nghe vài người than phiền chăm bọn dương tính nhọc lắm, không phải nhọc cái công mà là căng tức tinh thần, chiều hơn cả chiều vong. Tôi lúc đó hi hi ha ha, thôi thì người ốm mồm miệng nó quái dị, không chịu ăn hay đòi ăn uống linh ta linh tinh thì mình thông cảm.

Đến lúc mình đây lăn quay ra, à tôi đã hiểu.

Ốm thì phải bổ túc chăm lo sức khoẻ. Chúng tôi như người tâm thần phân liệt, một bên ra sức đây bổ đây tốt, một bên lại chèm chẹp cái miệng tiêu thụ junk food, ngớ ngẩn không thể nào tưởng nổi.

(3)

Tôi thấy mình thay đổi, giống cái xe lu cứ lừ lừ lăn theo quán tính, việc đã định thì cứ từ từ làm cho xong mới thôi.

Đôi sandal Hobbs bị long keo ép hai thân quai, hôm nay tôi vác dép đi ép lại quai. Hàng Dầu có nhiều bảng nhỏ ghi sửa chữa giày dép, con giời dứt khoát phải nhìn trúng cái biển có ghi chú ép keo. Vấn đề là ông chủ tiệm vỉa hè vỏn vẹn một cái thùng, một chai nước uống dở biến mất dạng.

Gọi điện hỏi, giọng trả lời trẻ măng, chị cho em nửa giờ. Nửa giờ sau tôi quay lại, ông giời vẫn chẳng thấy đâu. Tôi thấy một cậu ngồi cà lơ phất phơ hút thuốc và uống trà đá gần đó, hỏi như thể người quen biết cũ, cậu kia bảo, chắc nó đi ăn trưa rồi chị ạ. 

Lại hồi, sau cả giờ đồng hồ tôi quay lại, ông chủ ngắm nghía đôi sandals, cỡ này phải muộn mới xong. Thế mai nhá. Thế mai đi cho chắc ăn chị ạ. Không hỏi han giá cũng chẳng mặc cả hay hẹn hò cam kết, tôi có số điện thoại của ông thợ, thế coi như đủ. Trong thành phố vẫn còn những giao-dịch như vậy, tôi thích. Nhẹ nhõm, có vẻ đáng tin, đơn giản thế. 

(4)

Ở hiệu sách Lâm tôi vô tình nhìn thấy bản dịch của Francie Healey về honjok

Sách này tôi sẽ đọc chầm chậm vui vui.

Đến đây tôi nhớ những ngày yên tĩnh ở nhà trên núi, khoảng thời gian ngắn mà nhiều suy nghĩ đứt đoạn trong ngày của tôi xoay quanh chủ đề honjok hermit

(5)

Ở quán Chị Lan, tôi tự tặng mình một cốc chanh tuyết. 

Như hình dung trước, được nửa chầu uống, con giời ho ầm ầm, không rõ vì đá lạnh hay vụn vỏ chanh xanh. Tôi mặt đỏ văng đỏ vái giải thích với Chị Lan, đã cất công ra đây, ho cũng phải uống. Cả nhà được bữa cười.

Chị Lan giới thiệu cho tôi một món thực phẩm chức năng xuất xứ Siberia. Nhãn thuốc ghi ngày uống một viên, bà chị khoe ngày chị chơi mười viên, chia thành hai bữa sau cơm. Chị bảo nhờ thuốc này mà chẳng dính covid. 

Tôi nhớ ra một chuyện, thời gian này hàng họ nọ kia rất nhiều món kiểu gì cũng cứ phải ngoằng vào covid. Đến nhang bồ kết cũng được quảng cáo ở dòng đầu tiên là tiêu đờm. Giời ạ!

(6)

Qua tiệm rau quen ở Quán Thánh, ông chủ than phiền vợ bị dính covid, khỏi rồi nhưng mệt lắm. Ừ công nhận.

Trước nỗi sợ của tôi đầu tiên là lờ mờ, sau thành đủ dạng hình hài to nhỏ.

Giờ, nỗi sợ của tôi có tên long COVID

Cảm giác mệt và bất lực trước sự mệt đó quả là rất đáng sợ!

Nhưng dù thế nào, chúng ta vẫn phải sống tiếp thôi!

loạn hương: sau tinh dầu tổng hợp là bồ kết


honjok ta trong mắt tây

năm trước trên núi mình đọc [về] honjok

Thứ Bảy, 12 tháng 3, 2022

lão nông làm syrup

nhà rừng tháng 3 - bomb cyclone
(1)

Lão nông kể chuyện, chừng đôi ba chục năm trước, có người lạ hoắc đến gõ cửa nhà rừng xin được lấy nhựa cây phong với đề nghị chia phần. Bà chủ nhà thoải mái đồng ý mà không đòi hỏi gì. Vấn đề là bà lão không biết trước được là người lạ kia sau một vụ thu hoạch hoành tráng thì để lại vô khối rác - những túi cùng dây rợ - mà đến nhiều năm sau, con trai của bà vẫn thi thoảng dừng xe giữa đường để mà lom khom nhặt nhạnh. 

Chính vì cái hậu quả để lại đó mà sau này, người lạ hay người quen hỏi xin khai thác nhựa phong làm mật, câu trả lời luôn dứt khoát là không.

Tôi nghe chuyện này cười khơ khơ, xứ tôi gọi là làm phúc phải tội

(2)

Thợ rừng Bruce sau một năm tỉa tót một sườn núi thì đã trở nên thân thiết hơn với ông chủ nhà.

Vì thế khi ông này thủ thỉ cho tao lấy nhựa mấy cây phong về làm mật chơi chơi nhá cùng lời hứa xong rồi tao cho mày mấy chai [mật] thì ông chủ nhà gật đầu ngay tắp lự.

Tôi biết chuyện này, lại cười khơ khơ, nói ông thảo cũng được mà nói ông tham [chai syrup] cũng đúng. Ông có bao giờ dùng đến maple syrup quái đâu :-)

(3)

Chuyện tưởng chỉ có thế mà hoá ra không phải là thế.

Lão nông nhà ta hoá ra từ hơn hai năm nay đã ủ mưu tính kế tự làm maple syrup

Không phải để dùng. Chẳng phải để cho hay bán. Đơn giản là ông thích tự tay làm.

Không biết bao lần ông lão say sưa kể cho tôi chuyện tui đây sẽ dùng công nghệ này chứ không phải công nghệ kia, chất liệu này chứ không phải chất liệu kia. Tôi nghe xong cứ ong cả đầu. Đại khái sau này hiểu nôm na là ông dứt khoát không chơi cái vụ dây-ống dẫn dài loằng ngoằng mà theo ông là nhìn rất mất con mắt mỹ quan. Cây nào lấy mật thì cứ khoanh đúng cây đấy mà đặt dụng cụ. Tốn tiền hơn chút, nhưng nhìn kín đáo, đi đường rừng không cảm thấy phiền con ngươi vì mấy cái xô.

Hôm nay trúng ngày có bomb cyclone, trời tuyết mù mờ. Có lão nông kia sốt ruốt, tui phải đi tìm các xô thu nhựa [phong] của tui :-)

lão nông làm syrup - mẻ này xem ra không tệ a :-)))

một hà nội tưng bừng

TA nhắn tin hỏi tôi tình hình thời tiết nhà mình thế nào, lạnh ra sao. Câu nhắn lại của tôi là, tiên sư thằng dự báo thời tiết. Nhắn xong thì hì hục giải thích, rằng thì là mà nghe nói sẽ có đợt lạnh chưa từng thấy nhưng hôm nay lại nóng chảy mỡ. Xong lại hì hục giải thích tiếp, nóng chảy mỡ là thậm xưng tý, ý thực ở đây là thay vì vác trên người cả đống áo thì hôm nay tôi chỉ cần một áo sơ-mi và một áo len mà có lúc vẫn thấy nóng. Mà đã đang trong đà luyên thuyên thì con giời gửi thêm cho cô bạn một mô tả về các nữ tú nhìn thấy ở ven chỗ cái hồ to, cứ bảo tại sao nhiều em mặc quần đùi ngắn lộ bẹn và áo cốc-xê xuyên thấu mà cứ tỉnh bơ.

Đường ven hồ to hôm nay đông và vui. Người đạp xe. Người dừng xe máy seo-phì. Người ngồi rung đùi ở tiệm cafe.

Có một nhóc tỳ chừng 6-7 tuổi đạp xe nhoay nhoáy sau một cậu thanh niên mà tôi đoán chừng là anh trai hay anh họ trong nhà. Thằng bé mặc áo run4life. Còn ông anh kia của nó thì quần bó của cua-rơ chuyên nghiệp có chữ ghi một nhãn hàng đờ-lúc [de luxe], trên áo thun chẽn toàn hình trái dâu tây - phong cách dễ khiến một kẻ xỏ xiên như tôi đây nghĩ liền đến thế giới thứ ba.

Trước cổng sau của chùa cổ nhìn ra mặt hồ, có đôi trẻ mặc đồ cưới Trung Hoa đỏ chói mắt, cả anh cả ả đều đeo kính tròn phong cách Chú Thòong, hun nhau chun-chút trong khi phó nháy bấm choăn choắt, nhìn rất dễ thương và cũng rất hài hước.

Hà Nội thế này ai bảo mỗi ngày có hơn ba chục ngàn ca [nhiễm] [covid] mới nhể.

từ "phây" phường: thức hấp gừng-tỏi-đường phèn giúp giảm ho

Chị MA gửi cho tôi hình chụp một xì-tây-tút từ phây (FB) của phường. Nghe nói có nhiều người làm theo và nói tốt.

Gừng và tỏi đập dập, thêm đường phèn (có thể thay đường phèn bằng mật ong) rồi chêm xíu nước nóng, hấp cách thuỷ 15 phút. Có người thay vì hấp thì đun liu riu.

Ghi lại thế cái đã!

khi mình ốm: lê hấp đường phèn

lê hấp đường phèn - lần đầu tập tành làm món
* Ghi chú ngay sau khi cái note này được "ắp" lên mạng nhện: 

- Báo cáo kết quả với bạn, TA nói gừng tôi cho nhiều quá, cần phải bớt. Vì gừng lấn át, làm mất tác dụng của lê. 
- Thang này giúp làm dịu phổi. Người ho dai dẳng dùng tốt lắm!

TA nhắc tôi làm món quất hấp mật ong. Tôi còn đang lơ mơ kiếm đâu ra trái sạch thì bạn lại cho gợi ý mới, lê hấp đường phèn đi. Lần đầu tiên làm món, tôi theo hướng dẫn của bạn.

Người ta cầu kỳ khoét lõi trái lê, lấy phần thịt quả rồi sau đó đường phèn, táo đỏ, gừng, câu kỳ tử cho vào, đậy nắp (chính là phần trên của quả) và... hấp!

Tôi lười, muốn mau, thì a-lê-hấp bỏ qua tiết mục quả trong quả.

- Trái lê (Hàn Quốc) bỏ vỏ và lõi/hạt, thái miếng vừa theo ý
- Quế chi một thanh
- Gừng tươi thái lát mỏng, thêm một phần nhỏ thái sợi mịn
- Táo đỏ (Tân Cương) hai trái
- Câu kỳ tử
- Và đường phèn - nhà không có đường cục, tôi dùng loại trong gói hạt to nhỉnh hơn muối hạt Bạc Liêu xíu

Tất cả nguyên liệu cho vô bát tô - gừng cho phần thái lát - rồi dùng đĩa đậy. Một nồi to được chêm nước ngập vỉ hấp, đun tới sôi. Bát tô cho vô, đặt lên vỉ. Dùng khăn bếp lót nắp nồi để gánh chút phần hơi nước bốc lên. 

Hấp bát lê đó chừng 2 giờ đồng hồ. Trong quãng thời gian đó, có hai động tác nhỏ. Hấp lê được khoảng một giờ, bổ túc thêm chút nước sao cho phần nước thêm cộng với nước trái lê tiết ra vừa đủ xâm xấp phần cái. Và khoảng 15 phút trước khi tắt bếp, rắc phần gừng sợi vô bát hấp.

Tiếp theo dĩ nhiên là đợi thức hấp này nguội chút, rồi thưởng thức món thương chiều cái họng của mình rồi :-)))

trước khi vô nồi hấp

Thứ Tư, 9 tháng 3, 2022

nóng lạnh, lạnh nóng

Thành phố xám ngoét. Mưa nhỏ li ti, gọi chính xác thì là bụi mưa. Kẻ bộ hành bị phân đôi giữa hai cảm giác nóng và lạnh, vì mới cất bước chân thì xem ra gió lạnh lắm, nhưng cứ thử nhảy lò cò giữa các đống rác nhỏ và/hay các vũng nước sát mép vỉa hè, vốn lúc này đã bị các hàng cây lấn chiếm, mấy phút mà xem, người y thị sẽ tưng bừng nóng.

Tôi và TL vác cái cà-mèn đi tìm cửa hàng chè 4 mùa để mua bánh trôi tàu. Tiệm vắng khách, à thế thì mình ngồi bàn vừa ăn chè vừa ngắm phố xá luôn. Lục tào xá ngon, trôi tàu ngon. Không phải ngon kiểu xuất sắc như người ta ca tụng trên mạng nhện, phàm người Hà Nội phải biết và phải yêu chè 4 mùa. Mà là cái ngon đúng lúc, ngon phù hợp. Trong một ngày hơi lạnh, hơi ẩm, hai bát nhỏ chè nóng, ngon!

Quay trở lại nhà với một viên bánh trôi nhân mè đen lăn lóc trong cái cà-mèn đủ đựng đến hai tô phở, tôi thoáng chốc bắt đầu hắt hơi sổ mũi. Cười khơ khơ, đây là mình nhạy cảm thời tiết.

Chị bạn nhắn tin, con bé con dính cúm sau ngày đầu sốt giờ chuyển sang ho sù sụ. Chị bảo có mỗi nhà mình khai F1. Còn lại hàng xóm láng giềng xem ra khối nhà F0 không khai tung tăng dzui dzẻ. 

Số người TL và tôi quen biết ở Hà Nội bị covid đến giờ này nếu không phải là hai phần ba thì cũng đã là quá bán. Tôi sau mấy bận mệt rũ người có lúc đã tự hỏi, hay là mình bị lúc nào mà không hay và giờ đang tận hưởng cảm giác hậu-covid. Cô em người quen nghe câu này của tôi xong không cười nhạo mà ý chừng là gật gù theo. Nó cũng bị một đống cảm giác y chang vậy. Nó bảo, cứ chịu khó nước đường gừng nóng thêm thắt chút mật ong. 

Nghe nói ngày mai tiết nồm quay trở lại. Vậy là Hà Nội của chúng mình lại ướt nhoét roài.

đôi ủng chống mưa chống lạnh,
với tiết trời Hà Nội xem ra chẳng mấ y phù hợp

tiếp tục "trồng" rau răm

Thứ Ba, 8 tháng 3, 2022

tết đàn bà

mua ngoài kế hoạch
quà 8/3 tự mình tặng mình
(1)

Tôi hứa với H., bạn học cfitaire, là tìm cuốn Ẩn tu nơi núi tuyết cho nó. Hôm qua ở hiệu sách Lâm, cậu bé ngồi quầy gõ gõ máy tính và rất mau trả lời dứt gọn, nhà em không có. Chiều nay, tôi thử vận may ở tiệm sách của Chị Hoa. 

Bà chị nhìn thấy mặt tôi, câu đầu sao lâu lắm không thấy mày, câu thứ hai là hỏi thăm anh họ yêu quý của tôi. Chị sách này cũng không có. Còn tôi, tiện đã dừng lại trước cái sạp bé tý xíu thì bắt đầu màn ngó nghiêng, rồi chui tọt vào trong tiệm lục lọi. Xong tiết mục thanh toán, hai chị em cười phớ lớ, hỏi một câu sách tìm không có mà tiền vẫn cứ là tiêu kha khá nhể. Với tôi, coi như là quà ngày quốc tế đàn bà tôi đây tự tặng tôi đây.

(2)

Mớ sách mua lần này, có vài cuốn thực tôi đã có, nhưng vì mê ấn bản mới thì bốc đồng tinh thần "chơi đủ bộ". Bỏ qua mấy cuốn đó, làm tôi hoan hỉ hơn cả là sách về nấu ăn và sách về trà. Úi chà, sướng cho kẻ tục ăn tôi đây!

Tôi nhớ rõ cảnh đứng phân vân trước cửa tiệm to ở Northampton "mua hay không mua" cuốn sách của Samin Nosrat. Bữa đó, sau quyết định vĩ đại là không mua sách thì tôi hoá ra còn chi một khoản tiền to hơn tiền sách ở Dobrá Tea cách đó không xa, cho trà thì ít mà cho đồ ngọt đi kèm thì nhiều.

Bản dịch Mặn béo chua nóng nhìn bộ dạng có vẻ rất thú vị. Tôi lướt nhanh và với tính xỏ xiên cố hữu, thực mau lắc lắc đầu luyến tiếc giá mà/giá như. Chuyện là bản thân tiếng Việt chuyên đề ăn và uống mà chỉ có rặt ta nói với ta - tức người Việt với người Việt - đã gây ra không ít hiểu lầm, do cả vùng miền (văn hoá) lẫn yếu tố gia đình, tuổi tác, giới tính, tôn giáo... Huống chi, sách dịch này tôi chắc nịch là người đọc phổ thông rất dễ ú ớ trước các mục từ. Vậy nên cái giá mà/giá như của tôi thực cũng chỉ giản dị là một dạng bảng từ Anh-Việt cuối sách - kiểu như quà tặng thêm từ người làm sách, từ nhà xuất bản. 

Tôi bắt đầu nghĩ, có lẽ ngày nào đó sẽ "cắn răng" kiếm bản gốc tiếng Anh sách này. Chỉ để làm đúng một việc, đối chiếu từ nào mà tôi vấp :-)

Chuyện trà của Trần Quang Đức tôi nghĩ sẽ thong thả đọc nhảy-cóc. Chưa biết xuất sắc đến đâu nhưng sách làm đẹp - cũng là điều dễ hiểu vì đây là sản phẩm của nhà Nhã Nam. Và thật là thích khi lật giở mau các trang sách, tôi có thể gặp nhiều hình minh hoạ, quen có mà lạ lẫm cũng nhiều, rất thú vị!

(3)

Hôm qua, tôi về nhà theo lối Thuỵ Khê. 

Nhìn đám phướn của hội đàn bà Hà Nội, tôi phì cười. Cứ vẫn là mấy công thức quen thuộc, và tiền chi cho cái mớ khẩu hiệu này rốt cuộc chẳng rõ ai chịu đây nhưng cứ gọi là tạo công ăn việc làm cho khối người, từ xưởng in đến đội trèo cột gá băng-rôn. 

Tôi nhìn thấy chỗ kia có tấm phướn treo ngược. Phì cười! Mỉa mai thay cái cam kết đàn bà với đảng, với chính phủ, với Bác.

Hôm nay trên đường về nhà, vẫn là đường Thuỵ Khê, có đứa dở hơi chăm chăm ngó tìm tấm phướn bị treo ngược. Ồ, hoá ra giờ đâu vào đó hết cả rồi. Phụ nữ thủ đô ta đồng lòng đồng sức đồng tâm. Thật là có tinh thần.

(4)

Ngày hội chị em năm nay, Hà Nội mà tôi nhìn thấy bỗng đông và vui. Đủ màu sắc áo dài cùng váy xống với muôn kiểu tạo hình. 

Nhưng ấn tượng với tôi hơn cả về trang phục đàn bà dưới phố lại là từ một thiếu nữ mặc quần sọt ngắn không thể ngắn hơn kèm một áo ti-sớt với đống chữ Anh to tướng mà tóc lọn của cô nàng chỉ cho phép tôi đọc được mấy từ women... Macron tax cut. 

Tương phản với thiếu nữ tràn trề sức sống và cả độ cởi mở là một chị sồn sồn tầm tuổi tôi với lông mi dán cong vút và nguyên một bộ nỉ ấm áp mà trên lưng to tướng một tuyên ngôn Dead Insdide. Tôi nhìn lưng chị này suốt dọc Quán Thánh. Mỗi lần dừng chờ hết đèn đỏ lại một lần ngẫm nghĩ, tiếng Việt mình gọi sao ta. À, hay là [em đây giờ đang] chết trong lòng [một tý]. Mà nói vậy, xem chừng vi phạm lỗi bản quyền hay sao ý nhể :-)

(5)

Tôi vẫn trong cơn mơ mơ màng màng, hồ đồ sống từng ngày trước sức nóng của con cúm Tàu. 

Rất nhiều người chúng tôi quen biết đã kịp dính chưởng và đã kịp bình phục. Có người tỉnh bơ, vèo một cái là xong ý mà. Lại có người dai dẳng hậu-covid, mặt mũi cứ dài như cái bơm, người ngợm thì lù rà lù rù.

Tôi vớ được chị hàng xóm ở trong thang máy, vội vàng hỏi kinh nghiệm. Chị bảo cương quyết không dùng thuốc hạ sốt, cứ cảm xuyên hương mà nã, mỗi ngày một vỉ. Cảm xuyên hương thì TL và tôi đã tích trữ rồi. Vậy lại tiếp tục sống trong phức hợp cảm giác của những hồi hộp, lo lắng, bất an cùng tự dziễu bản thân thôi!

[nguồn là đây] nhân dọn tài liệu món chị em
chớ lạc quan như thầy Barre nhá :-)

cuồn cuộn, đĩ bợm, ti tiện và côn đồ ở đâu không biết

trên những phướn này, đàn bà xứ ta thật tốt là tốt a

không váy xống, chẳng áo dài
nữ thị dân "dead inside"