Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2019

chu nói về female

... everyone is female - and everyone hates it
[Female is] a universal sex defined by self-negation 
To be female is to let someone else do your desiring for you, at your own expense
Andrea Long Chu, Females: A Concern

* Thêm một tấm hình của Arbus 😜😜😜😜😜

freaks - nguồn ở đây

Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2019

sontag nói về cái đẹp [của] đàn bà

Susan Sontag của năm 1975 "A Woman's Beauty: Put-Down or Power Source?"
 We not only split off - with the greatest facility - the "inside" (character, intellect) from the "outside" (outlook); but we are actually surprised when someone who is beautiful is also intelligent, talented, good
[The power of beauty is a] power... always conceived in relation to men; it is not the power to do but the power to attract
[We need] some critical distance [from beauty if we are to avoid the] crude trap [of treating a woman's self-presentation as separable from, and opposed to, her interior self]
từ "Misunderstanding Sunsan Sontag" - một điểm sách của Merve Emre trên Atlantic.

* Một tấm hình của Arbus 😜😜😜

Miss Venice Beach - nguồn ở đây

cháo hàu nấm - gul juk cải biên

Món cháo của người Hàn (korean poridge) - với tên gọi chung là juk/jook - thường được làm từ gạo [nếp] nấu tương đối đặc; đồng hành phổ biến là cà rốt, củ cải, hành hương, cần tây, nấm; tạo vị và tạo ngọt quen thuộc là nước dùng gà, tảo biển [dried kelp], dầu vừng; trang trí có hạt vừng trắng, vụn rong biển nướng [sempio grilled laver] và hành xanh xắt nhỏ.

Oyster Juk hay Gul Juk về căn bản công thức cũng là vậy. Tôi làm món với tinh thần leftovers cộng vét tủ đông, biến tấu chút cháo hàu của người Hàn khi bỏ qua vừng cả hạt lẫn dầu cũng như vụn rong biển nướng rắc cháo; đồng thời bổ sung gừng tươi thái chỉ siêu mịn, rồi thêm nữa là chạy vèo qua hàng mắm cốt và rau gia vị ăn kèm thì có thêm mấy cọng mùi tàu cùng lá răm.

- Hàu đóng khối xuất xứ Hàn mua ở siêu thị Tàu, rã đông làm sạch để ráo, xào đậm chút với hỗn hợp hành hương + tỏi + gừng bằm cùng muối và tý xíu mắm cốt
- Cháo nấu sẵn từ trước là kết quả của hành trình bếp từ nồi cơm nếp biến hình thành nồi cháo trắng ninh nhừ, sánh đặc, sẵn sàng cho nhiều phiên bản cháo chuyên đề tiếp theo
- Nấm shitake khô ngâm mềm, bỏ chân, làm sạch ráo, thái lát mỏng nhất có thể
- Một lá tảo biển ngâm mềm để sau thả nồi cháo lấy ngọt
- Hỗn hợp gia vị phi thơm nấm có hành hương + gừng thái sợi mịn 
- Nương mặn bổ sung có muối và chút mắm cốt
- Gia vị cho thêm đậm đà có tiêu giã và ớt khô xay rối
- Rau kèm có hành tươi, mùi, mùi tàu và đặc biệt là mấy lá răm, tất cả thái nhỏ 

Mọi thứ đã sẵn sàng đến tiết mục nấu thao tác đơn giản và mau, chỉ có thời gian canh lửa là dài, cần phi thường kiên nhẫn để được nồi cháo thành phẩm ngấm vị như ý.

- Nồi làm nóng, láng xíu dầu ăn rồi phi dậy thơm hỗn hợp hành hương và gừng trước khi cho tiếp nấm vào xào, cho chút muối và mắm cốt lấy đậm cho nấm
- Cho tiếp vào nồi phần cháo và hàu đã chuẩn bị sẵn cùng lá tảo biển lấy ngọt
- Nồi cháo sôi thì cho về lửa liu riu, tùy ý đặc loãng mà có thể bổ sung thêm chút nước

Cháo gạo nếp vốn đã nấu nhừ, giờ cái nồi ngồi lâu trên bếp với lửa nhỏ âm ỉ là để các thành phần hòa hợp với nhau. Bát cháo nóng múc ra bát, phần rau điểm xuyết ăn kèm không nói làm gì, còn về đoạn cay nồng của tiêu và ớt thì tùy vào sự láu táu của cái miệng và mức độ chịu đựng của cái dạ dày mà cho nhiều hay ít.

Đối với tôi, mùi tàu và đặc biệt là rau răm ăn kèm súp/cháo hàu rất hạp, nhưng nếu không có sẵn các bạn rau này thì một hai cọng hành xanh cùng mùi đã có thể coi là đủ. Riêng về gừng thì dứt khoát phải có. Không tính món hàu tươi húp sống vốn có thể cứ thế mà xơi - mấy lần ăn chơi cái món này lần nào cũng như lần nào, bỏ qua tuốt tuột từ lát chanh vàng tới các cốc sauce chuyên kèm hàu ăn tươi nuốt sống, hàu đóng khối nấu súp/cháo cần đến gừng để làm mềm, làm nhạt đi cái hương vị đậm đà, nếu không nói là mặn [mòi] - đặc trưng của [đồ] biển.

Về phần nấm, súp hàu thả cả nấm khô và tươi tôi đều thích. Riêng cháo hàu, có lẽ do vấn đề kết cấu của món, tôi chủ ý dùng nấm khô. Và điểm quan trọng nhất ở đây là thái nấm siêu mỏng, mỏng nhất có thể. Tại sao? Nấm khô ninh trong cháo lâu là mấy cũng không sợ mất đi cái phần, cái độ sần sật đáng yêu của nó. Nếu lát nấm dày thì hóa thành áp đảo mọi thành phần khác, còn khi được thái mỏng mịn, nấm vừa vặn đóng tốt vai tạo thơm tạo ngọt mà lại vẫn đảm bảo khiêm tốn đứng sau các thân hàu mềm mại quyện sánh nhờ các lớp bột hồ của cháo.

Bạn đánh chén ra sức thuyết phục tôi thử hàu tươi đặc sản trong vùng cho món súp. Lần mua thử trước, sau khi tự mình gần như cứa đứt một ngón tay do cái tật lóng ngóng vụng về với dụng cụ tách hàu, tôi đã mau biến kế hoạch nấu cháo hàu tươi thành một khay hàu nướng chảo gang vị bơ tỏi. Chưa biết liệu còn có thêm một lần cao hứng thử làm cháo hàu tươi nữa hay không, còn giờ nếu tính đoạn làm món súp hay cháo thì cứ cái gói đóng khối đông đối với tôi đã là đủ tốt rồi.

Thứ Năm, 19 tháng 9, 2019

chớ trộn wasabi vào soy sauce?

Hoop :-) Theo cái hình này thì bấy lâu nay, phần lớn thời gian ăn quán Nhật, tui đều làm sai toe toét khi cặm cụi trộn wasabi vào nước tương.

Vấn đề là, có không ít người Nhật bạn đánh chén cũng làm vậy. Vậy thì có ăn kiểu Nhật đích thực và không đích thực?

Lại vấn đề nữa, chuyện hơi xa chủ đề tương tác wasabi - soy sauce chút chút, cái bát nước chấm nho nhỏ đã được rót sẵn nước tương và/hay cả chai nước tương bày ra trước mặt chúng ta ở một quán được coi là bếp Nhật, thực chúng ta biết gì, biết bao nhiêu về nó, về chúng? Cho đến giờ tôi vẫn không quên hình ảnh tối muộn ở Bangkok - Tokyo, quán Thái-Nhật của ông chủ Kent rõ ràng máu Lào trội trong ven nhưng mở miệng cứ phải khẳng định tôi là người Thái, cô phục vụ người Hàn tên Yu phần lớn thời gian ở trong trạng thái lướt khướt vì quá chén, sẽ thì thào với chúng tôi, không có gì khác biệt giữa dark và light soy sauce đầu, rằng tất cả đều chui ra từ một cái can lớn trong bếp.

Giờ ông chủ Kent đã cùng gia đình hồi quốc, chẳng mấy người nhớ về cái quán chia ngăn hai khu thực khách, mỗi khu cho một bếp nấu, ở ngay trung tâm thành phố. Ngó xung quanh vùng, muốn ăn đồ Nhật không quá khó. Nhưng muốn thấy một ông sushi chef đích thực người Nhật thì trừ phi phi thẳng lên New York, điều này chẳng khác nào mò kim đáy bể. Mà các đồng chí trưởng quầy sushi bắn tiếng phổ thông vèo vèo thì chỉ nội cái phần wasabi đi kèm đĩa bày sushi hay sashimi cũng đã đủ tố cáo họ  chẳng mấy coi trọng cái tiêu chí định mức tinh tế bao miếng trên đĩa thì bấy phần thức chấm xanh xanh cay cay.

Câu chuyện lối ăn, cách ăn hay và quan trọng. Nhưng điều đó không có nghĩa là không có các lớp đệm linh hoạt giữa dos và don'ts, tùy thuộc thói quen ăn uống của mỗi người, môi trường/không khí bàn ăn, mức độ hiếu kỳ và hiểu biết về các truyền thống ẩm thực, nhận thức về yêu cầu vệ sinh, sự hiểu biết và mức độ khắt khe của yêu cầu đối với mùi và vị của món ăn trước mặt... đại loại thế.

Cuối cùng, chẳng còn là chuyện sushi và sashimi, chỉ nói tới một món chan nước quen thuộc mồm miệng người Việt là phở, đã có thể làm một tập hợp chỉ dẫn phong phú đa dạng về cách ăn. Hẳn không có mấy người [dám] to mồm đưa ra lời phán theo phong cách chỉ có lời bố mày đây là chân lý, kiểu như đã ăn phở thì dứt khoát phải là phở bò, mà đã phở bò bò thì dứt khoát phải là bò chín - ở đây không có ám chỉ gì về tiểu luận nổi tiếng của Cụ Nguyễn - hay phở mà có lá húng quế ăn kèm thì dở hơi - nói vậy chẳng khác nào nửa nước Việt Nam lúc nhúc bọn dở hơi, hay lại nữa là phàm ăn phở thì phải có tương ớt truyền thống và món dấm ngâm tỏi ớt, mở ngoặc là cũng rất chi truyền thống - khi mà bên cạnh tô phở nóng chai tương ớt tự tuyên nhà làm sạch bẩn thế nào mấy người dám chắc, còn lọ nước dấm tỏi ớt trong đó tỏi hóa xanh lè dọa người không phải là chuyện hiếm gặp.

Nguồn: ở đây

túi giấy đựng hàng 10 xu

Hết đôi ba tuần miễn phí túi giấy đựng hàng thay cho túi nylon, giờ siêu thị trong vùng áp dụng đồng loạt phí 10 xu cho một cái túi. Từ đó trở đi, cảnh không hiếm gặp ở lối ra bãi xe là một ông - rất ít khi thấy một bà - nách cặp hàng, tay cầm/xách hàng, hàng tuốt tuột là khỏa thân. Tinh thần tiết kiệm coi như không tệ.

Không bàn về cái chuyện tránh móc túi chi mười xu tiền, cũng chẳng bàn lợi hại của việc túi giấy - hàm ý tái chế được - thay cho túi nylon - có đời mục thất vẫn cứ trơ ỳ trong lòng Mẹ thiên nhiên, tôi nghĩ quàng sang một chuyện lẽ ra đã ở yên trong khu thần kinh quên lãng.

Hai ba năm trước gì đó, TL rất mê một serie phim tài liệu với hai ông dẫn chuyện, một ông là diễn viên hài, một ông là nhà tự nhiên học. Hai ông một cao một thấp, một béo một gầy, một cong một thẳng, tạo thành bộ đôi vô cùng thú vị, hết lên rừng lại xuống biển, đưa người xem đi theo một dòng chảy bất tận từ choáng ngợp này đến kỳ thú nọ.

Có bữa chủ đề của bộ phim TL xem liên quan đến các cộng đồng bản địa Madagascar. Diễn biến câu chuyện đang rất hay ho, tập trung vào mấy con vật được bảo vệ tốt ra sao, vào việc duy giữ văn hóa truyền thống thành công đến mức nào, bỗng nhiên thòi lòi ra chuyện ở cái vùng kia chính quyền cho phá sạch sẽ rừng nguyên sinh... để nhân dân trồng một giống cây nguyên liệu cho ngành sản xuất giấy bao bì thân thiện môi trường. Lúc đó tôi chỉ thấy chuyện có chút nực cười, chú ý chốc lát thì quên tiệt vì suy đến cùng nó chẳng liên quan quái gì đến mình.

Nhưng giờ mỗi khi đi ra ngoài mua bán này nọ, đập vào mắt là cái túi 10 xu ở siêu thị, đập vào mắt là túi lớn nhỏ đựng hàng hiệu các bà các cô tay cữu kịt mang còn mặt thì vênh chạm trần nhà lượn lờ ở mấy chỗ trung tâm mua sắm to to, rồi lại đập vào mắt ở ngay trong nhà từ góc này qua góc khác một tầng túi mua hàng về xếp đống chờ tái sử dụng hoặc tống ra thùng rác tái chế, lại chồng túi khác mua về chuyên đựng rác cành lá cây, thì tôi bắt đầu có chút gờn gợn.

Cả mươi năm trước, tôi đọc Sống xanh của Ngô Thị Giáng Uyên, đọc xong thì mua đâu cả chục cuốn tặng cho bọn trẻ con nhưng bản thân lại quyết định đóng vai kẻ hâm mộ từ xa. Lý do nghe rất dở hơi, rất tầm phào, nhưng sự thật là cho tới tận bây giờ tôi vẫn dư máu xỏ xiên khi tự nhắc bản thân với chút dziễu cợt, rằng thì là mà không khéo mình chính là cái chủng loại mở miệng ra vị môi trường chi chi trong khi tay quặp sau lưng là đám cốc lọ ống hút đồ xài một lần.

Nhưng rồi cũng có chuyện là mỗi ngày một chút, tôi bắt đầu nghiêm túc hơn khi nghĩ về những câu chuyện nhỏ kiểu như chuyện cái túi giấy đựng hàng này. Tôi xem ra còn lâu mới bén mảng thế giới của eco-friendly people. Nhưng tự bản thân chú ý tiết chế một chút, không tiêu 10 xu cho cái túi ở siêu thị, chủ động chìa ra cái túi vải bố mang theo người để bớt đi một túi giấy đựng hàng hoàn toàn miễn phí khi mua mấy món ở cửa hàng to cửa hàng nhỏ đồ gia dụng hay quần áo này nọ, hành động lặp đi lặp lại nhiều lần xem ra cũng tạo nên một thói quen tốt.

Chuyện nhỏ, thậm chí dễ bị coi là vặt vãnh. Nhưng thực thà mà nói, tôi có chút hoan hỉ, cảm thấy rất thành tựu. 

một món rau trộn - cải xoong xối dầu olive

Phải nói luôn là từ xối không thực chính xác ở đây. Nhưng tinh thần xối thì đúng là vậy.

Món cảm hứng là baby spinach xối dầu olive phi tỏi. Còn phần rau tôi làm lần này là từ mớ cải xoong mua đặt lên đặt xuống không biết nên nấu kiểu canh gì, lại vòi thêm chút ruốc gà cay, rồi nữa là tỏi có rồi nhưng cũng muốn thử nương chút vị ngọt của hành hương.

Hai tép tỏi, một củ hành hương nhỏ, bóc vỏ bỏ lõi làm sạch xong thì thái lát mỏng. Láng xíu xíu dầu ăn cái chảo rồi phi thơm hành tỏi. Vì lượng dầu ăn dùng tới rất ít nên phải mất công chú ý khâu chưng phi này, đảm bảo hành tỏi chạm tới độ giòn mà không bị sém nâu và đắng. Hành tỏi phi xong trút ra bát để riêng.

Nguyên cái dấu chảo lần này phóng tay một hai thìa súp dầu olive tùy ý - căn theo lượng rau làm món - mớ rau mini bóp chặt chỉ vừa trọn nắm tay, tôi dùng già nửa thìa súp dầu. Rất mau tay chảo dầu vừa nóng thả rau vào, giữ lửa trong chừng 30 giây thì tắt bếp. Vẫn là chảo rau trên kệ bếp đun, dùng đũa xới rau để chín tiếp dần dần. Cho hành tỏi phi lúc nãy với chút ruốc gà cay vào đảo thêm một lượt thì đưa món ra bát/đĩa. Và đương nhiên là đánh chén rồi.

Món làm chơi ăn bữa lửng nửa sau của buổi chiều. Rau vừa chín, cọng sần sật, quyện thơm hành tỏi, lại đá chút mặn và cay của ruốc gà, có chút sắc óng ánh và vị ngầy ngậy dịu của dầu olive. Thi thoảng nghịch ngợm một lần như vậy với rau xanh, xem ra không phải là ý tệ.

* Bữa nào kiếm được mớ rau tươi non, tôi nhất định sẽ làm món cải xoong xối dầu đích thực :-)

già lưu ra phủ - miếng steak của micheal jordan

(1)

Bữa tối ăn mừng được lên kế hoạch từ đôi ba tuần trước. Tôi đóng vai lau nhau đi theo nên không quan tâm, thắc mắc có chăng chỉ là, sao phải mò mẫm đến cái mê cung cờ bạc Mohegan Sun vậy. Câu trả lời nghe được là, thứ nhất đây đã thành lệ ăn mừng từ vài năm của những bằng hữu này, thứ hai là được hứa hẹn một phần steak ra trò ở Micheal Jordan's Steakhouse.

Món đặc biệt của nhà hàng có một miếng filet mignon tiêu chuẩn, đúng 7oz - kích cỡ khiêm tốn nhất trên menu, với ba bạn cồi sò điệp siêu bự bọc bacon và một quệt khoai tây nghiền. Ngon. Nhưng không đến mức tôi phải quá đắm đuối hay trầm trồ. Lý do là phần steak ngon nhất trần gian đối với tôi là ở Reata trong cái thành phố lờ đà lờ đờ Alpine xứ Texas. Còn sò cồi điệp? Dứt khoát là cái khay tươi rói từ tiệm của một người quen mua về tự chế biến hay phần ăn được phục vụ ở Mystic làm từ cồi điệp tươi Stonington.

Bên bàn ăn có người mặt như đâm lê, bỏ qua hết mọi phép tắc tối thiểu của thứ mang tên [phép] lịch sự trong tương tác xã hội. Đời tôi cho đến cái đoạn tiền mãn kinh này, sự yêu ghét lên xuống với người đời có không hề ít sắc màu trải nghiệm, người không yêu tôi có, tôi chẳng thích người có. Nhưng có một điều tôi và các đối tượng tương tác bất thành văn đều tuân thủ, đó là giữ lễ tối thiểu. Còn cái giống mang tên người lạ lùng ngồi ở phía bên kia bàn ăn thì quả là không tiền khoáng hậu. Đến tối qua, tôi đột nhiên cảm thấy mình được giải phóng khỏi sự khó chịu bấy lâu. Coi như không tồn tại. Thế là khỏe.

Trước khi đi đến cái kết luận vĩ đại chỉ dẫn cho hành vi này, tôi đã thử ngồi ngẫm nghĩ chút chút tại sao lại có cái khập khễnh trong ứng xử người-người. Lý do kể ra có thể dài vài dặm. Song rốt ráo khi đẩy câu chuyện đến tận cùng, tôi nghĩ vấn đề vẫn là một thân chữ ngã chữ tôi nhỏ hay to, tinh tế hay thô kệch, biết phép tiến lùi hay lúc nào cũng là chỉ có bố mày đây là nhất. Một người sống trong một vòng tròn xã hội hạn hẹp, chỉ biết đòi hỏi nhúm người quen biết xung quanh đội mình lên thành princess nhưng phép tắc cư xử tối thiểu dành cho bé gái năm tuổi con nhà thợ thuyền còn chưa thuộc thì tôi đúng là điên mới phải mất thời giờ mà quan tâm và tỏ ra thân thiện. Dẹp!

(2)

Chuyện đi ăn tối ở ổ cờ bạc hóa ra phần thú vị nhất không phải là trong cái tiệm ăn tù mù thiếu sáng mà là một thế giới của bài bạc thắng thua, nơi khái niệm thời gian xem ra không hề tồn tại.

Có những dãy bàn chơi người cầm bài từ đầu tới cuối dãy tóc có thể không đen nhưng tuốt tuột đều là da vàng mũi tẹt, khách chơi cũng vậy. Đến gần nghe giọng xủng xoẻng tiếng Tàu. Một tập hợp người Thái duy nhất tôi nhìn thấy hóa ra không phải ở khu chơi bài mà là ngồi bên bàn đặt trong tiệm của ông vua bóng rổ.

Lối vào bãi xe, bức tường khổng lồ sơn một dãy lời chào, công thức tiếng Việt tức thì đập vào mắt. Ở quầy thông tin, bảng hiệu ghi chú chữ vuông tròn đủ kiểu, tất nhiên là có hai chữ tiếng Việt to tướng: thông tin.

Khách Tàu chơi cờ bạc từ mặt mũi tới áo quần, còn lâu mới đẹp bằng mấy ông bà chủ quầy rau trong chợ tiểu khu gần nhà tôi, thoạt coi có chút không hợp đến mỉa mai với khung cảnh trang trí của cung điện cờ bạc. Nhưng nhờ chính cái số lượng người đông đảo, thậm chí là áp đảo các thành phần khách chơi khác, nhờ vào những màn hình tivi với bản tin và người đưa tin tuốt tuột là Tàu, phong cảnh bỗng chốc hóa hài hòa. Hài!

Rời quán ra về, chúng tôi phải đi theo một sảnh dài với các cửa hiệu đồ hiệu gần như chẳng có lấy một mống khách. Lại đi qua một quầy bar xem chừng đắt khách và có một điểm chung của bà con ngồi quầy là mặt ai cũng chăm chú hết sức. Lướt gần, hóa ra ngồi bar cũng có màn hình tha hồ bấm. Xem ra nếu có dịp lần sau quay trở lại, tôi còn có thể thấy màn hình cờ bạc trong bồn cầu không chừng.

Ở một đệm cầu thang lên xuống với các thác nước nhân tạo xối ầm ầm, có một tiểu đội khuôn mặt Á rất phởn nếu không phải là tôi chụp anh thì là seo-phì cá nhân và tập thể. Đi ngang qua tôi nghe giọng người Nam, quay lại cười toe toét, ồ nói tiếng Việt này. Thế là có màn chào hỏi ngắn, và nghe mấy chị bảo chơi hay lắm, hay lắm.

(3)

Người Tàu thật thâm với cái tích già Lưu ra phủ. Tôi vui thú mồm miệng, mải tám với mấy người bên bàn ăn, cứ thế theo quán tính cho thức ăn chạy vèo vèo vào bao tử. Kết quả sáng ra trèo lên bàn cân, so với đầu tuần đã kiếm thêm hơn hai kí-lô. Tôi nhớ thắc mắc của bà già về việc người nhà giàu ngồi trước bàn ăn hoành tráng mà chẳng đồng chí nào béo mập rồi lại nghĩ về thành tích ăn uống của mình tối qua thì phì cười. Sau kết luận, hãi!

Hôm nay bắt đầu ở nhà một mình trở lại. Tôi có một quyết định cực đoan, không đi chợ, và sống mấy ngày với cái tủ lạnh gần như trống trơn. Để xem cái cân sẽ cười nhạo tôi thế nào vào cuối tuần!