Thứ Hai, 27 tháng 1, 2020

ngày 3 tết - hóa vàng

Fan Ho - bé gái làm bài tập (nguồn ở đây)
(1)

Hóa vàng năm nay giản dị và mau lẹ. Tôi chăm chú nhìn lửa hóa và nghĩ đến tiểu luận của Bachelard.

Nghĩ vậy, còn tìm đọc lại Phân tâm học về lửa thì đừng hòng.

Phần vì tôi lười ngại nghĩ nó nằm chính xác ở đâu. Phần chính là thực chẳng có quái gì liên quan giữa cái chậu nhôm cũ mèm móp mép ồn ào lửa cháy từ các tờ tiền địa phủ với đám chữ nghĩa triết lý thông thái kia.

(2)

Vì làm cơm cúng gọn nhẹ, tôi dư thời gian thì cao hứng "khai bút" ngoài kế hoạch.

Ngày trước, đây là một tiết mục được thực hiện vô cùng long trọng, rất kiểu cách lễ nghi này nọ. Sau tôi bỏ vì thấy đầu óc mình mỗi ngày một xám xịt, khai mở chẳng thấy đâu không khéo lại sa đà vào mấy món nghĩ và viết phản động.

Năm nay, khai "máy tính" có đối tượng là ông tinh quái Lão Tử. Không tệ khi có thể phi thường nghiêm túc quàng xiên từ ông già cưỡi la ngâm nga Trị đại quốc nhược phanh tiểu tiên đến các thảo luận về nhà nước tối thiểu, nhà nước không-can thiệp thời hiện đại.

(3)

Căn hộ không có thờ cúng nên đương nhiên không có hóa vàng.

Thời gian ghé qua ngoài việc lau cái sàn nhà thì là ngó nghiêng thành tựu chăm cây và mơ màng coi ảnh đen trắng của Fan Ho.

Danh sách các món tôi hứa tưởng thưởng cho mình sau ác mộng luận án giờ có thêm một gạch đầu dòng: Fan Ho - A Hong Kong Memoir.

(4)

Các cơn đau vẫn là bạn đồng hành thủy chung của tôi.

Và Tết coi như thế là đã xong, đã qua.

Tôi có rất nhiều việc cần làm, cần hoàn thành.

Trước khi có thể mơ mộng theo đuổi giấc mơ dược sư cũng như đào sâu hơn kỹ năng lảm nhảm cà ràm của mình về những gì quan sát ngày nối ngày!

vườn nhà hà nội ngày 3 tết - hóa vàng xong ngó cây
giữa chừng khai "máy tính" - phiêu với kissin chơi rachmaninoff
ở căn hộ - bông hoa tết đầu tiên
ở căn hộ - lan ý quay về ổ của chúng

Thứ Bảy, 25 tháng 1, 2020

chào năm mới

(1)

nhà nghèo đãi khách
Tối 30 thằng bé qua sớm, nhìn bàn thờ cười khành khạch bảo, đúng là phong cách bao cấp. Tôi nghe xong thì khì khì, thiếu cái mặt tủ li.

Năm nay lạ, mưa to gió giật đùng đùng. Trong ấn tượng của tôi, không có tối tất niên nào như vậy. Còn ông khách thì bảo, 15 năm trước đã từng. Các mảng ký ức chúng ta lưu giữ trong hiện tại đúng là sặc mùi vị chủ quan. Tôi thậm chí còn chẳng lưu lấy một mẩu về một tối tất niên nào đó có gió có mưa như vậy.

Cúng đêm giao thừa năm nay được đẩy lên sớm hơn so với mọi khi, vào lúc mưa chưa dừng hẳn mà vẫn còn thảng nhẹ. Thay vì được đặt ngoài sân, mâm cúng có vị trí là lối cửa ra vườn phía Bắc. Tôi cảm nhận chút lạ lẫm với mưa và sự xê dịch vị trí này.

Nhà hàng xóm gần 12 giờ đêm í ới hò nhau ra vỉa hè cúng. Nhà này hỏi không rõ người trong nhà hay nhà bên cạnh, thế mâm cúng quay vào trong hay ra ngoài. Tôi không nhìn rõ lắm mức độ hoành tráng của những mâm cúng phía bên kia đường, nhưng ánh sáng trên hè thì đúng là dư thừa. Được lát là đùng đùng oành oành, chắc là của pháo hoa.

(2)

Trà pha đãi khách. Pha xong chủ nhà ngó nghiêng tìm đồ ăn vặt. Chẳng có gì.

Được hồi nhớ ra cái giỏ, mấy phần bánh đậu xanh, hai ba cái kẹo sữa, vài miếng mứt chanh dây, và một gói mứt gừng ăn dở.
bàn thờ "bao cấp"

Năm nay, không tính mấy món cho nhà bếp, ở phòng khách từ ban thờ tới bàn nước, những thứ tôi mua vỏn vẹn một hộp mứt cúng và hai gói mứt gừng nhỏ.

Sự thay đổi này nói vì năng lực cái ví tiền thực là sai toét. Rất đơn giản, mọi lăng xăng mua sắm và bày biện đều bay biến tự bao giờ.

(3)

Sáng ngày đầu năm, hay nói đúng hơn là trưa, tôi được đánh thức bởi chuông điện thoại.Vẫn còn lơ mơ chưa dứt giấc, tôi nghe những lời chúc năm mới từ tổ hợp liên hiệp quốc Mystic.

Ở đâu đó trong cái party tiệc cuối năm Đông Phương này, hẳn có cả một đống bà con say bét nhè. Mà ở xứ đó, không có máy đo nồng độ cồn với chỉ số thấp lè tè như xứ mình :-)

(4)

Buổi chiều tôi phá lệ trạch bà trong nhà ngày đầu năm, mở cửa dắt xe chạy lên căn hộ.

Cộng phút rưỡi chờ đèn xanh đèn đỏ, tổng thời gian đến khu chung cư là tròn 5 phút.

Hành lang trước căn hộ trước hiếm hoi thoảng mùi cá kho của nhà ai đó hoặc không là nước lau sàn rẻ tiền từ mấy cái chổi quét cũ và bẩn của mấy cô lao công giờ ngát mùi của hương bài.

Trong nhà, tôi xông trầm, đun một nồi nước mùi và ngó nhìn một góc thành phố. Không rõ hiệu ứng của cơn mưa lớn đêm qua hay nhờ trúng tiết khí tân niên thành phố dù vẫn trung thành tông ghi xám nhưng tầm mắt kẻ nhìn có thể phóng dài theo những nhấp nhô của rừng nhà bê-tông.

(5)

Năm Kỷ Hợi có nhiều mơ hồ, bối rối lẫn khúc mắc, gập ghềnh giờ đã ở sau lưng.

Các cửa sổ của căn hộ được mở rộng đón gió trời. Thong thả pha một bình kì-môn từ nhà trà xứ Firenze, ngửi hương mùi thơm ngát quyện lẫn huân hương của trầm, tôi nghĩ về chữ không diệu kỳ của nhà Phật.

Từ từ, tôi sống tiếp :-)

chờ hương tàn - dọn và lau túi xách
cúng đêm giao thừa - mưa

Thứ Năm, 23 tháng 1, 2020

cháo lươn giòn - cháo lươn khô

Hơn hai mươi năm trước, có đôi vợ chồng trẻ mới cưới chuyển về tiểu khu, ở tòa nhà "thương binh" đầy tai tiếng với thành tích nhảy dù chiếm đất, mở sòng bạc, dẫn gái và bán bột trắng. Nghề lươn là của nhà gái, còn nhà trai lai lịch thế nào tôi không rõ. Mỗi sáng sớm, hai người lọ mọ dựng cột chống mái bán miến lươn gia truyền ở đầu hè khu vườn nhà Hà Nội.

Sau một đoạn thời gian, anh chị làm ăn tốt, ổn định một chỗ bán phía chợ tiểu khu. Thi thoảng giáp mặt, chúng tôi có màn chào hỏi thân tình và lần nào cũng như lần nào, tôi nhận nhiệm vụ gửi lời thăm hỏi của anh chị tới hai cụ già ở Bắc Ninh.

Từ vài tháng nay tôi có vui thú mỗi tuần lóc cóc ra hàng miến lươn chén một bát ít miến nhiều giá đỗ. Công thức này không hẳn của tôi, chị chủ có lẽ nhầm với ai đó rồi gán sang cho tôi. Tôi cũng chẳng thấy phiền, ừ thì ít miến nhiều giá.

cháo lươn khô
Cận Tết bà con rôm rả tám chuyện sắm sanh, có ông ở Nam ra chơi khi về đặt liền tù tì mấy cân lươn khô, dặn dò kĩ càng nhớ phải hút chân không. Còn lại, các bà các cô ăn quà quen mặt người thì nửa ký, người thì đôi cân. Tôi nghe mãi những đặt hàng và trao đổi công thức nấu món thì cũng đánh đu theo người thiên hạ, dõng dạc đặt một gói.

Về Bắc Ninh kể cho bà cụ già chuyện này. Xong rồi chốt êm một câu, con không đem về vì biết Mẹ thảo nào cũng chê. Vấn đề không phải ngon hơn hay kém. Lươn Mẹ chế biến gửi cho là món lươn mềm, chân thật trăm phần trăm, không có chạy qua hàng bột hàng chiên chi chi. Vị lươn vì thế là nguyên bản. Hàng lươn khô mất đi ít nhiều cái phần này, nhưng lại được cái thuận lợi, luôn sẵn sàng cho chế biến đủ món trong bếp nhà thành phố.

Nồi cháo nấu nguyên xôi xin từ hàng xôi được đun nóng lại. Thả vào đó chút bột gia vị, chút mắm, chút tiêu, chút ớt xay. Rồi chính vị là lươn, rồi rau gia vị thì có hành tươi lấy cả củ trắng lẫn thân lá xanh thái rối. Cái nồi sôi trở lại, thế là mau múc cho mình bát cháo lót dạ rỗng sau một sáng loay hoay dọn ban thờ và hầm kho cho mâm cơm cúng tối.

Tôi điểm thêm chút hành hương phi xin từ hàng xôi. Hơi tiếc rẻ cho cái tính lười và ki-bo bỏ qua hàng rau mùi và răm. Nhưng dù thiếu hai bạn ấy, bát cháo vẫn cứ là ngon và vui :-)

Ních căng cái bụng, vỗ nhẹ mấy cái tự trêu đùa bản thân, ai bảo cháo lươn thì cứ phải là loãng [cháo] và mềm [lươn], nhể :-)

bắc ninh 23.1.2020

Tôi ngủ một mạch từ lúc trèo lên xe ở Hà Nội tới khi xe đậu trước cổng nhà Bắc Ninh. Nhà ở Hà Nội bề bộn, còn người sống trong đó là tôi chẳng nhẹ nhõm và vui vẻ gì cả về thân lẫn ý. Tôi cảm nhận, một cách âm ỉ, các điềm kể từ khi thấy lọ hoa đỏ rực thượng trên ban thờ. Đôi khi sự vô ý là dấu chỉ báo rõ ràng nhất cho một chuỗi những sự kiện không được mong đợi.

Tôi chưa quen với việc mình đã thành người "kiến giả nhất phận". Luận án chờ hoàn thành là một lý do để tôi dùng dằng đám đồ vật chưa dọn và chưa chuyển đi. Sâu xa hơn, tôi nghĩ thực là thói quen với môi trường sống, bất luận tốt hay xấu nhưng là cái ổ an toàn trong hàng chục năm trời. Cho năm mới cả lịch âm lẫn dương, những nguyên do hay bao biện này tuốt tuột đều sẽ phải bị dỡ bỏ. Tôi đích thực phải nghĩ đến cuộc đời của chính mình, cuộc sống của chính mình.

Tối qua khi quay trở về từ căn hộ, tôi không ngờ khi xuống bus lại gặp người quen. Nó không cưỡi Hummer hai bánh, cũng chẳng có cái bốn bánh hoành tráng nào đến tìm. Nó bảo người nhà vẫn sống trong khu và nó vừa rời đi, còn chưa tính đi đâu và đi bằng gì. Chúng tôi không nói chuyện nhiều. Tôi trút được vài sự mơ hồ, còn nó tình nguyện làm thùng rác. Kết luận to đùng của nó, nếu đã được cảnh báo, nếu đã thấy các điềm mà vẫn xông pha thì đó là chuyện ngu xuẩn một cách đáng tiếc. Thêm nữa là nhắc nhở về luật xa-gần, về việc loại bỏ thói bao đồng.

mai và đào
Tôi nhớ chính mình đã từng lải nhải với nó về cái lý cận-viễn này, giờ hóa ra chính nó lại là người cốc vào đầu tôi một cái. Dù thế nào, nhắc nhở của nó vừa đúng với thông suốt của tôi. Có nhiều chuyện ở đời, thực thực giả giả, hay dở tốt xấu, thực chỉ có mình cô độc và an tĩnh cùng chút lý trí, tự tôn và tự trọng thì mới minh bạch được. Tôi không thích việc đổ lỗi cho hoàn cảnh và tha nhân, lại càng không thích những sự làm méo, cắt xẻo và xuyên tạc lời và chuyện kể theo hướng có lợi cho câu chuyện của bản thân. Tôi không thích những sự dối trá bưng bít thông tin. Tôi càng không thích thói ba phải, rõ ràng trực cảm thấy chuyện xấu nhưng vẫn lơ mơ gió chiều nào uốn theo chiều ấy. Tôi thấy đáng tiếc khi nhìn thấy kiêu hãnh và tự tôn bị bóp nát nhường chỗ cho một sự tự ti tự kỷ ám thị thường trực mỗi ngày một lớn và trở thành thứ thuộc độc tâm thần hủy hoại chính bản thân. Tôi lại càng thấy đáng tiếc hơn nữa khi những dày vò ấy hóa ra không chỉ là chuyện tự kỷ mà còn gây phiền nhiễu đến người khác.

Tôi đã từng đi lướt qua các hoàn cảnh đó. May mắn ở đời là tôi đã từng gặp đúng người đúng thời điểm để giúp tôi vượt qua các trạng thái đó. Tôi biết, mình luôn có đủ một đống vấn đề lộn xộn tròn méo đủ dạng. Và tôi biết mình vẫn đang vật lộn mỗi ngày để làm vơi nhẹ chúng, hướng đích cuộc đời theo một chiều nghĩa tích cực hơn.

Tối qua tôi nhắc lại với thằng bé chuyện treo cổ chân tự tử vào tuổi 40 và cái tuổi đó đã rời xa tôi lâu rồi. Nó kêu tôi đừng để bị ám vào suy nghĩ tiêu cực đó. Theo nghĩa đen, thực tôi chẳng có chút mảy may nghiêm túc nào. Nhưng ở một hàm ý khác, rõ ràng là trong dòng suy nghĩ của tôi về sự già-đi, tôi bắt đầu chú tâm những việc nho nhỏ của ngày mà đích chung của chúng là làm vơi nhẹ những thứ rườm rà trong cuộc đời của mình, từ đồ vật tới cảm trạng.

Tết năm nay không có mong ngóng trông đợi vào những điều thần kỳ hay thứ có tên hạnh phúc. Đơn giản là một sự ngẫm nghĩ và chút cầu an. Đối với tôi, hiện thực hóa được cái mong muốn bé mọn ấy đã là quá đủ rồi!

hồng và cúc

mùa trồng cấy mới

hoa hành và khách thăm

cây quả bơ avocado
bỏ bìa giữ xèng - đủ tiền rung đùi nốc hai cốc latte ở mystic

Thứ Tư, 22 tháng 1, 2020

chuẩn bị tết - ở đây và ở kia

Năm 2019 tôi nghèo thảm. Các khoản nợ béo múp míp là một lẽ. Thêm nữa là quá nửa năm không chân chính lao động, phải bù các khoản bảo hiểm để không lỡ làng một lịch sử công tác, lại nữa là tí tách chi các khoản nho nhỏ mà cộng dồn cũng thành món phát sinh lớn. Cuối năm tổng kết cơ quan, đồng nghiệp cười híp mắt nghe ting-ting báo tiền nhập tài khoản. Tôi cũng cười híp mắt, khác chăng không phải vì độ nặng của các tờ tiền trong tưởng tượng, mà là vì cuối cùng tôi cũng có ít xèng tiêu Tết. Cái vui sướng đó đích xác là của con nhà nghèo chỉ biết đếm tiền lẻ :-)

ngài phật có nhà mới

Tự nhủ cho Tết này chẳng cần sắm sanh gì. Quả là vậy. Nhưng rồi líu ra líu ríu mỗi thứ chút chút, ngồi nhẩm tính bao nhiêu lương thưởng, quà và lãi cổ tức đã bay biến sạch.

Tiên sinh trước khi rời Hà Nội bàn giao nhiệm vụ tưới và chăm bọn cây. Tôi chăm chỉ được hai tuần mới phát hiện bốn khóm lan Ý té ra vẫn nguyên xi trong chậu nhựa tạm mỏng tang tang. Số bốn không đẹp, thế thì phải mua thêm khóm thứ năm. Rồi phải mua chậu và đĩa để chuyển sang trồng lại các bạn ý cho tử tế. Thế là tốn tiền!
nhà ở kia - lan ý và các sư xứ miến

Người ta đào đào, quất quất, lan lan. Bữa trước cùng TL đứng mua cúc và hồng cho Mẹ, tôi hóng hớt chậu mai trắng, hỏi chơi một câu, nghe giá ông chú bán hàng tính ra non nửa tháng lương thì bao nhiêu mộng mơ chơi cây Tết bay biến sạch. Cuối cùng, tính khéo cũng là mua cho căn hộ một cái cây: cây đinh lăng :-)

Ngoài phi vụ dao rìu hoành tráng, ở hội chợ bữa trước, chúng tôi còn tích cực làm đầy túi cô chủ quầy hải sản Phan Thiết. Cá khô là món yêu thích của bọn trẻ nhà nghèo thời bao cấp chúng tôi, giờ không còn khô khô mộc mạc như xưa mà bao gói bắt mắt và giá thì long lanh. Quà mua cho mình, cho hai cụ già ở Bắc Ninh, và cả đóng bao hút chân không để gửi cho bạn ở Pháp. Mua xong cá, nhìn thấy tấm bìa nguệch ngoạc mắm lú, hỏi chơi chơi rồi thế nào phải vía anh bán hàng giọng mềm, trầm và từ tốn, thì vác thêm một bịch hai chai mắm chấm chơi cho nhà Hà Nội và nhà Bắc Ninh. Cũng ở hội chợ, chúng tôi đốt tiền theo cả nghĩa đen và bóng, sau khi rời quầy tinh dầu xứ Huế và mua chút bột trầm xông.

cái bàn "việc chờ làm"
Nhưng dù gì năm nay nghênh Tết cũng có nhiều chuyện lạ. Tôi không còn cảm thấy nhu cầu phải mua mua sắm sắm này nọ mấy món bánh trái và thực phẩm. Cửa hàng thỏ thẻ đề nghị xông khói, ừ thì xông. Phần tôi được chia giữ lại ăn chơi ăn nếm chút, còn lại làm quà cho hàng xôi. Bò kho năm nay bỏ. Cái tủ lạnh bộ dạng hết sức hưu nhàn chứ không phải gồng gánh đồ ăn như các năm trước. Mà cái đầu của tôi xem ra cũng nhẹ theo.

bọn cây vô chậu tử tế
Giữa những cơn đau, tôi có thói xấu là ngồi rung đùi đọc nhảm trên mạng. Đọc hồi thấy mình thật là xấu xí, đầu óc đen kịt, tự nhủ không tốt chút nào. Vậy là có màn lững thững đi ra tiệm Nhã Nam gần nhà, xách về bịch bự sách Tết. Bộ sưu tầm sách của Higashino Keigo của tôi dài thêm chút. Rồi cả ông già Yasunari Kawabata mà tôi đã từng yêu thích đến mê mệt đám sách mốc chữ Anh xin được và rờ rẫm đọc với vốn tiếng Anh sứt mẻ của mình. Mắt mũi kém cỏi phải đeo kính không phải là một chuyện dễ chịu. Nhưng bỏ qua chút chật vật đấy, tôi thấy mình được thả lỏng, li khai khỏi cái hiện thực của ngày tiếp ngày. Đó không phải là phiêu du hay hưng phấn chi chi, đơn giản tôi ở trong một thế giới của riêng mình.

Tết ở nhà đây và kia là một trải nghiệm mới mẻ. Tôi đã có chút chộn rộn lo lắng, nhưng giờ thì thấy ổn. Tự loại bỏ một đống loằng ngoằng những sắm sanh này nọ, té ra cuộc đời đơn giản và nhẹ nhõm hơn rất nhiều!

Chủ Nhật, 19 tháng 1, 2020

tiếp chuyện con dao: khi đi hội chợ gặp anh mèo

Chuyện con dao nói chơi chơi cách đây mấy năm giờ đã hóa thành nửa sự thật.

Ở hội chợ nông nghiệp gần nhà, có một quầy hàng phong cách "vô thiên lủng" rất lạ. Tôi xỏ xiên hỏi cậu đứng quầy rốt cuộc mày là từ cái địa phương nào khi biển trên có tỏi Lý Sơn, biển dưới lại là bưởi xứ Bắc, rồi một thùng đương quy to tướng chềnh ềnh ngay mặt quầy, đó là chưa kể các sản phẩm từ mật ong, trà cúc đóng miếng đường phèn và đặc biệt hơn cả là một góc kệ bày gần chục con dao và một cái rìu. Câu trả lời chúng tôi nhận được nghe rất oách: bọn em là quầy hàng "liên kết". Cô đồng nghiệp của nó còn nhiệt tình thêm giải thích, phải thế bọn em mới đủ tiền thuê quầy hàng,

rìu của ông "mèo"
Tôi tự thấy mình không phải đạo phải phép cho lắm - công thức tiếng Tây là politically correct - khi hùa theo lối nói của bạn trẻ rõ ràng là tộc Kinh rằng thì là mà đây là dao Mèo. Chọn đồ xong đến hồi mặc cả, có ông mặt đặc người Hmong xuất hiện. Thế là lại càng thiếu nghiêm túc, quay sang hỏi ông này là ông Mèo à. Chẳng có ai nhạy cảm chính trị chính em ở đây cả, ông Hmong cười cười bảo đúng ạ, rồi giải thích chút về gốc gác của con dao, rồi nhất trí với cái giá tôi đề nghị.

trà cúc đường phèn đóng bánh

Ông Kinh và ông Hmong bán hàng vui. Tôi có hai con dao thái và một cái rìu mua chơi chơi cũng vui.

Về nhà đi ra vườn tìm đoạn thân cây chặt thử, hí hửng chạm cây thiết mộc lan thì hóa ra là cái phần thân ruỗng. TL tưng tửng, giỏi thì chặt cây cà-ri đi. Cái cây to cao thế, chặt phải tội. Thế là cái rìu tạm thời để một bên. Còn bạn dao thái thì đã kịp mang ra xài thử. Rất đáng đồng tiền móc ra khỏi ví, và cũng rất đáng cái công sức một lần đi hội chợ vào một sáng chủ nhật tắc đường :-)

Thứ Bảy, 18 tháng 1, 2020

gái hoàn lương, giáo sư về hưu và lọ dưa hành muối

(1)

Gần Tết, cảm giác "xã hội" có nhiều phần lẫn lộn. Tôi có cả đống vấn đề cá nhân, lại không xì-mát-phôn, không có cơ hội chui vào mạng xã hội, không thích tám chuyện nên nghe tin từ tai này vắt sang tai kia, lơ nga lơ ngơ một hồi thì tự nhủ, kệ, mình phận hèn im miệng.

(2)

Buổi sáng ngồi hóng hớt hàng xôi bàn mấy chuyện chia công chia việc chuẩn bị Tết, kiểu tôi đưa cô hành củ thì cô trả tôi lọ dưa hành muối. Đang ở giữa câu chuyện, có hàng xóm ở cầu thang kế bên đi qua, hàng quả và hàng xôi chào hỏi trêu đùa gì đó thì hàng xóm dừng lại tán gẫu vài câu.

Hàng xóm này có lịch sử làm cái nghề uốn éo thân xác, ngày đẹp giời gặp ông quan địa phương, đẻ cho ông này một thằng cu và cứ thế hoàn lương thành quý bà, đi lại nói năng đúng chuẩn đàn bà thị dân thế hệ bốn chấm không, vừa đủ độ sang trọng quý phái kiểu lu-i vu-tông hay cha-neo gốc Tàu vừa đủ độ nanh nọc chanh chua phiên bản hiện đại.

Nữ nhân gái hoàn lương tự hào nhà tao chỉ cách cái bọn đó mấy cây, rằng thì là mà bọn này hết Tết, rằng thì là mà cho chúng nó chết. Tôi gần như chắc nịch nữ nhân này không có lịch sử đi học lí luận chi chi, nhưng có một điểm thật thú vị là càng nói thì càng hăng. Các từ to lẫn nước bọt văng tứ tung. Tông giọng cũng cứ thế mà dâng trào. Cánh tâm lý [gia] gặp hẳn gọi không phải ơ-pho-ri cũng là hít-xờ-tê-ri.

Đến màn vĩ thanh, nữ nhân bảo, mà bọn này láo thì phải trị. Rằng thì là mà ở [...] nó còn cho đi sạch cả một làng máu chảy thành sông nữa là.

Tôi đang mường tượng cảnh sắp có lọ dưa hành muối giờ nghe thấy máu me, chuồn mất dạng. Chẳng rõ sau đó nữ nhân gái hoàn lương yêu nước còn nói thêm bao lâu nữa.

(3)

Đi chúc Tết sớm ông thầy, trà nóng chưa kịp đưa lên miệng thưởng thức đã nghe ông cụ già chia sẻ tâm tư về những biến thiên phức tạp của xã hội ngoài kia, của lòng người ở đây.

Cô đồng nghiệp đi cùng cười phớ lớ kể chuyện có quý thầy cũng là hưu trí vừa rồi lên phây tụng bày  thương tiếc ông cụ được coi là "anh hùng dân tộc" kia. Cô em bảo người khác thì không nói là gì, ông thầy chuyên văn này bình thường hiền hiền mà giờ phản ứng xem có phần náo nhiệt đáng ngạc nhiên.

Ông thầy yêu quý của chúng tôi trầm ngâm và rất kiểu hiền triết-hiền nhân lắc lắc nhẹ cái đầu. Tôi kém cỏi trong cái khoản nắm bắt mấy kiểu không-nói-mà-như-nói ấy của ông thầy nên coi như không biết phản ứng này.

nhân chuyện này nhắc đọc 2020 - nguồn ảnh ở đây
Hết chuyện xã hội, quay lại chuyện người thật việc thật có liên hệ và can dự trực tiếp đến chúng tôi, ông thầy vẫn thủy chung thông thái nói như không nói, không nói mà như nói.

Kết luận to đùng và rõ ràng duy nhất mà tôi rút ra được từ cuộc trà nước dài đến gần hai giờ đồng hồ là giờ [...] rất phức tạp, mình cố gắng giữ niềm vui và thái độ nghiêm cẩn trong/với công việc của mình.

(4)

Tôi nhớ lần cuối gặp cô nghệ sĩ bỉm sữa. Nó bảo tao quý mày vì mày là mày. Còn ở tư cách nghề nghiệp của mày, tao [...] Thực lúc ấy tôi chỉ muốn táng cho nó một phát.

Nhưng đúng là hình như những sự xuẩn và tham của con người giống như hố đen không đáy vậy.

Tôi đã từng ảo tưởng, có tệ thì sẽ chỉ đến đó thôi. Nhưng rốt cuộc chẳng có cái đó nào cả.

(5)

Tôi tự nhận mình hèn mọn, nghe chuyện to tát ngoài kia luôn theo tinh thần nghe là vậy, còn chuyện quan trọng là cho Tết này lúc nào thì hàng xôi mới gửi cho lọ dưa hành muối.

Còn lại, kệ nữ nhân gái hoàn lương yêu nước ngút ngàn, kệ ông chuyên gia văn học hiền khô về hưu chưa lâu bỗng tự xếp mình vào hàng ngũ contra, mà cũng kệ nốt ông giáo sư thông tuệ nói lời nào lời nấy tròn vành vạnh.

Còn chút phần hướng ra ngoại cảnh, ngoại nhân ngoài cái kết giới an toàn của mình, nếu có thì là chút xót xa cho thứ mang tên phận người.