Thứ Hai, 7 tháng 8, 2017

tháng 8 - những món cho đi (1)

(1)

Đồ vải.

Các áo t-shirts cũ mèm nhưng theo một cách lạ kỳ, tôi chăm chỉ giữ và mặc chúng, vì sự thoải mái :-)

Áo Don rộng lùng thùng bị thủng một lỗ được mạng vá víu bằng đám chỉ đỏ và da cam rực rỡ trên nền nâu đất. Áo Esprit trễ ngực được dúm lại để giành chút kín đáo, màu xanh biển sậm nay đã bạc phếch nhưng vì thứ cotton tốt nhẹ nhõm và mát, tôi không nỡ bỏ. Lại một áo Don khác, trắng bóc, có tay, tôi cứ hình dung có ngày mình sẽ gầy đi chút, có thể thong thả mang nó và ngoài thì khoác một bạn blazer. Vấn đề là tôi không bớt đi cân nặng, nên cái ngày nào đó cứ thế mà xa lắc lơ. Một áo cotton pha thun co dãn mua ở chợ đêm thủ đô nước Lào, giữ đã đôi ba năm với hình dung mặc trong một áo pull sợi nhưng hình như từ ngày TL đưa nó cho tôi tới nay, tôi chỉ mang nó đúng một lần.

Đại loại thế. Chưa kể hàng chục đôi tất dài ngắn, giày mỏng các kiểu. Đó chưa kể cái mũ dạ đỏ chói chang như cái vung nồi úp tôi giữ cho ngày đông lạnh, chụp lên đầu đi ngủ nhưng thực tế chỉ dùng đến một đôi lần trong suốt mấy vụ đông rồi.  Đó là chưa kể đám quần mặc nhà cao hứng mua ở tiệm hàng vải Việt Nam yêu nước nhưng cũng đâu có mặc. Tôi thực sự điên rồ với bộ sưu tập chẳng đâu vào đâu này.

(2)

Đồ mang ở chân.

Sandals Bass mua giảm giá gần như cho không trong một cửa tiệm nhỏ ở Rhodes Island. Tôi đi chúng sà sã, đặc biệt ưa chuộng chúng khi trời mưa.

Phần thân trên giờ vẫn tốt nhưng đế bắt đầu có vài đường rạn ngang.

Bỏ!

(3)

Các hộp bánh.

Từ crazy BJ dùng để gọi tôi chẳng có chút oan uổng nào.

Tôi thích món bánh quế vị kem trà xanh và dâu tây của Nhật. Lần đầu biết là Chị Q. bay qua Narita mua cho một hộp. Sau là các sếp của TL, rồi D và đặc biệt là BJ.

Tôi giữ qua nhiều năm một đống vỏ hộp, nhìn ra cả sự thay đổi về kích cỡ và hình ảnh.

BJ hỏi tôi giữ chúng làm gì.

Trả lời, sẽ đóng đinh và "dán" lên tường phía Bắc thành một mảng màu vui mắt.

Giờ: bỏ!

(5)

Máy đóng gáy xoắn.

Nó nặng trịch.

Tôi dùng nó vài lần.

Sau lười thì bỏ mặc sân sau nhà.

Hôm nay nó được chuyển cho chị "đồng nát" quen cùng một đống bà rằn những món linh tinh khác.

Bà chị rút cái ruột tượng bảo gửi cô chút ít. Tôi cười khì khì, chị lấy đi là tốt lắm rồi.

(6)

Các giấy ghi notes.

Tôi có nhiều hộp nhựa chứa thư từ viết tay, sổ nhật ký, sổ công tác, và đủ thứ giấy tờ liên quan đến các chuyến đi.

hanoi cinemathèque một thời!
Đêm rồi chơi đùa chán với cơn mất ngủ bằng việc đọc nhảm thì tôi giải trí bằng việc mở và dọn một trong số các hộp đó.

Tôi không tưởng tượng nổi có ai vượt qua mình về khả năng cà ràm, lảm nhảm nhưng hóa ra trong cái hộp đó tôi thấy có cả một đống "anh hùng". Ở Sciences Po, tôi đã từng trò chuyện với một cô gái thuộc chương trình trao đổi với đại học Đức, đến từ Peru. Tôi tìm thấy một thư của cô, dài gần chục trang giấy nến mỏng tang, chữ viết tháu, nghiêng đều giống như của mấy ông đại trí thức cuối thế kỷ XIX. Tôi mắt lèm nhèm, muốn đọc lại nhưng nản. Rồi lại thấy bạn Christine Kim lúc nào cũng điệu đà và cầu kỳ với giấy và bì thư, Oli cẩu thả dùng giấy photo một mặt cũ, Valeria thì giống một tay thư pháp Ả rập, ông cụ Paul chữ xấu mù đọc nửa ngày không ra, cô Barbara mỗi thư là một chủ đề dài dằng dặc.

Chỉ có MT, mồ ma ông già Bernay, BB, và cả Joël Werba là ngắn gọn.

Tôi chưa đủ dũng cảm để vứt bỏ chỗ giấy đó.

Nên bỏ đi lần này là đống bìa ghi notes hồi làm luận văn thạc sĩ về chị em đàn bà.

Vậy cũng là tốt, tôi tự nhủ thế!

(7)

Tháng trước bạn kể với tôi, mày biết tao "buông bỏ" như thế nào không.

Khóa cửa căn nhà gần trăm năm tuổi, bước đi không ngoảnh đầu lại.

(8)

Tôi biết mình chậm, lười, và nhất là lần khân.

Cho một quyết tâm, hẳn còn phải "luyện chưởng" nhiều.

Nhưng dù gì, thành tích bỏ sang một bên, cho đi vậy có thể coi là tốt đi :-)))

Chủ Nhật, 6 tháng 8, 2017

finger foods - bánh mỳ ngô trạt [trái] bơ và cá hồi xông khói

Tôi thích bánh mỳ ngô ở tiệm Saint Honoré. Bạn đường lúc đầu cười nhạo tôi, chê bánh "nhạt". Nhưng sau thì lần nào bánh mua tôi cũng bị "cướp" ngon lành hai đầu bánh nhọn, nâu và giòn rụn.

Bánh tươi xốp, để qua ngày thì thành cứng. Cái phần bánh cứng đó, dùng dao tốt cắt khéo thành các khoanh rồi khía thành miếng nhỏ xinh xinh, xóc với chút dầu olive, cho vào lò vi sóng quay tít thò lo 30-40 giây.

Bơ cắt miếng theo ý, trộn nhẹ tay với nước cốt chanh và chút xíu bột gia vị và dầu olive.

Cá hồi xông khói thái miếng nhỏ vừa phủ các miếng bánh mỳ.

Bánh lấy ra khỏi lò vi sóng, trạt bơ rồi đặt miếng cá hồi lên.

Miếng bánh thành phẩm đưa vào miệng, giòn thơm thoang thoảng vị olive, đậm đà mềm mại và ngầy ngậy của trái bơ và tất nhiên là vị đặc trưng của cá xông khói :-)

Khéo tay và có thời gian thì có thể làm món đầu bữa mời khách. Còn dư thời gian song lỗ mãng trong các cử động như tôi thì xác định cứ cao hứng làm cho bản thân đánh chén sướng cái bao tử là đủ :-)))

Thứ Năm, 3 tháng 8, 2017

đi tìm ánh sáng

Tôi nhớ bóng mát chảy dài bất tận trên đường Láng thi thoảng điểm xuyết một đường nắng ranh mãnh luồn lách thành công qua các tán xà cừ của những năm trung học và đại học.

Tôi nhớ nắng Tây làm nóng rẫy cả mảng sân-giếng trời nhà Nội trên phố Cửa Bắc.

Tôi nhớ bóng tối lờ mờ trong căn phòng sặc mùi thuốc bắc, mùi trầm và chật các món đồ cổ của Ông Cố Tàu.

Tôi thích nhìn thứ ánh sáng nhạt uể oải trườn qua miếng kính lớn trước mặt trong tầng hầm đọc sách phố Saint-Guillaume trong những đoạn nghỉ giữa các cuộc vật lộn với đám chữ nghĩa khô khốc và xa lạ.

Tôi thích nhìn các tia nắng nhảy nhót vui vẻ qua các tán cây trong vườn nhà Alex trong khi tay quờ quở tìm món đồ uống yêu thích Mẹ Trẻ làm cho.

Tôi thích biển nắng ngút tầm mắt giữa các đồi olives khi theo Oli đi lăng quăng xứ Toscane.

Tôi thích ráng chiều ấm áp, mời mọc sự nghỉ ngơi của vùng ven Austin giống như trong thế giới cổ tích sau một hành trình dài ở khu bảo tồn và các trấn nhỏ bụi bặm, mỏi mệt không xa đường biên giới.

Tôi thích các bóng người, các khối sáng, các vạt sáng trong những bức hình đen trắng của Fan Ho.

Ở nhà Hà Nội, chúng tôi đã có đôi ba năm vui vẻ và hạnh phúc lười biếng hưởng thụ ánh sáng tự nhiên của giếng trời sảnh trước nhà.

Giấc mơ của tôi: có một cuốn sách ảnh của ông lão này và một mái hiên mở rộng cho cửa phía Bắc trông ra vườn, nơi hứa hẹn đủ riêng tư và đủ ánh sáng để tôi có thể ngả ngốn với trà, sách và những ý nghĩ điên rồ của ngày :-)))




tôm bạc chiên/xào vị mắm với gừng, hành, tỏi phi

Tiếng Việt thật là hay, có không ít cách thức nấu nướng tay biết mà làm nhưng miệng nói ra từ ngữ gọi tên thì lại dễ thành lúng ta lúng túng.

Tôi xong hẹn trị liệu, tiện đường tìm bus thì ghé qua Bác Tôm mần một khay tôm bạc.

Cho bữa tối, TL làm món tủ của ông lão người Úc theo lối đơn giản hóa. Tối muộn tôi hỏi nó gọi là gì, "chiên" hay "rim", nó bảo "xào" mới đúng, được hồi nó lại tiếp, hay là "rang" nhỉ, rồi lại tự lẩm bẩm, đã là rang thì phải khô mà món này không khô. Mà tóm lại, có gọi là gì thì vẫn là chúng tôi có bát tôm ra món khéo nịnh bợ các hạt cơm :-)


- Tôm bạc bóc vỏ, ướp gia vị và chút mắm chừng mươi phút
- Phi gừng thái sợi thơm thì cho vào phi tiếp hỗn hợp hành hương và tỏi bằm
- Trút tôm đã ướp mặn vào đảo tiếp

TL lấy cơm nguội trộn với dấu chảo xào/chiên tôm, ra món cơm trộn hồng hồng, ăn ngọt vị của tôm và thơm vị gừng-hành-tỏi phi. Tôi trộm nghĩ, có khi món phụ này còn hay ho hơn cả món chính :-)

Hà Nội mưa lắt nhắt làm tâm trạng dễ mỏi mệt. Bữa cơm chiều có rau muống luộc vắt nước cốt chanh kèm nước chấm cũng là vắt chanh lấy vị chua. Ăn cơm với món nước luộc và tôm chiên/xào mặn coi như hài hòa :-)

bạn tốt bạn xấu

(1)

Có một đoạn quan hệ với một đàn chị, ngày đẹp trời tôi cáu, cắt đánh rụp. Làm người kia ngỡ ngàng, sau có hơn một lần thắc mắc với TL tại sao. Còn TL thì cũng hơn một lần chê trách tôi phũ, thiếu sự khoan dung, vân vân và vân vân.

Một đôi lần tôi cũng tự hỏi tại sao lại vậy. Kể cho D và partner lúc đó còn sống ở trên đời, hai ông anh bảo không rõ đối phương thế nào nên không bình luận, nhưng tôi làm gì cũng là tốt. Còn BJ biết người biết chuyện, thủng thẳng, mày gặp nó một năm một lần thì ổn, quá thì tệ là phải.

Tôi nghĩ tiếp, sau nhớ ra vài chuyện, và hiểu. Hóa ra, tôi là kẻ cố chấp, đặc biệt nhỏ nhen, đặc biệt để bụng, đặc biệt thiếu bao dung. Nhưng bất luận thế nào tôi không tiếc về quyết định của mình. Lý do rất đơn giản, hệ giá trị của chúng tôi mỗi lúc một khác biệt. Tôi ghét phô bày tung tóe sự riêng tư của bản thân cũng như của người thiên hạ theo một cách bừa bãi. Không có vấn đề gì nếu ngày đẹp trời tôi cao hứng tự nguyện tằng tằng đủ một danh sách dài thói hư tật xấu của mình, nhưng sẽ là có vấn đề to khi một người tôi gần gũi cho phép mình cái quyền phát loa phóng thanh bừa bãi những chuyện là của riêng tôi. Đại loại thế.

(2)

Có một loại người rất lạ. Họ đặt ra những câu hỏi kiểu như có như không, ỡm ờ đưa ra một giả định dưới những lớp vỏ ngôn từ hoặc hoa mỹ hoặc vô thưởng vô phạt, nhẫn nại rình mò chờ phản ứng của đối phương để có kết luận cuối cùng của mình rồi từ đó mà thỏa sức phát huy trí tưởng tượng, thêu dệt đủ chuyện về đối phương sau đó.

Những người này độc ác một cách bản năng, dưới lớp mặt nạ son phấn của tình hữu hảo, của sự cảm thông. Những người này hay bắt đầu câu chuyện bằng "hình như" và "nghe nói".

Tôi mất nhiều năm để thích nghi với loại tình huống này, rồi sau là dần dần miễn nhiễm. Ai nói gì, tôi nhe răng ra cười hoặc không thì mặt ác bốp chát kiểu chợ búa, tại sao là "nghe nói", mày nói "hình như" với tao là ý gì, đứa nào nói thế bảo tao để tao vả vỡ mặt nó.

Loại người này có điểm hay là bị bất ngờ với cái màn ngôn từ bạo lực của tôi, lại yếu thế vì lời nói ra vốn chẳng có căn cứ xác thực nên chuyện sau đó coi như không có.

(3)

Nhưng đời vui, lắm kiểu loại người vừa ác vừa trơ.

Cái loại này đến giờ tôi chỉ có thể tự bảo mình, thôi thì "bó tay".

Loại người này cũng rất giỏi xài công thức "hình như" và "nghe nói" song năng lực xảo ngôn thì quả ở trình cao hơn, tinh tế hơn nhiều.

Vấn đề là dù cái ác tinh vi và được che dấu giỏi đến đâu thì ác vẫn là ác, tồi tệ vẫn là tồi tệ, và sớm muộn sẽ là bị phơi bày.

Thế nên, sẽ rất hài hước khi đối phương sau đến cả nửa năm trời ở trước mặt bạn mà thao thao bất tuyệt một chuyện y thị đã kể từ lần gặp cuối giờ được lặp lại song ở trong một bối cảnh của chuyện-vừa-xảy-ra-ngày-hôm-qua. Cùng một câu chuyện mang ý tứ thăm dò giữa năm sáu tháng trời cách biệt, trừ phi tôi siêu ngu ngốc, còn lại dù não của tôi có bé bằng con kiến cũng đủ khả năng mách bảo, mày đang bị "bẫy" này.

Khổ nỗi dù tôi có phát hiện ra cái xấu xa tồi tệ đó nơi đối phương thì tôi vẫn là bất lực và chỉ có thể làm duy nhất một việc, chuyển đề tài nói chuyện mà trong bụng biết chắc chuyện này sẽ không dừng lại.

Thế nên không phải một lần, cùng từ một người tự coi là hảo bằng hữu của tôi mà tôi bị "điểm danh" dở khóc dở cười với những câu chuyện sặc mùi fiction được quy gán cho tôi.

Tôi bực, nhưng ngẫm nghĩ, chi bằng cứ giữ khoảng cách xa nhất có thể.

Tôi không còn ở tuổi cắt phựt dễ dàng một cái dây liên hệ xã hội. Không phải vì tôi tham luyến gì. Đơn giản, tôi hiểu, ngay cả khi "cắt" mà ác duyên mà còn thì vẫn là dây dưa như thường.

Vậy nên, chi bằng cứ dùng sự tương kính, dùng sự yên tĩnh mà đối lại. Thêm nữa đừng có bao giờ chủ động thò tay, mở miệng ra trước đối phương, người ta đến cửa ta đón tiếp lịch sự, chỉ có vậy. Và tốt nhất là không dại dột gì ôm một bụng lo lắng, rằng thì là mà cái người kia sau cuộc gặp hôm nay sẽ còn có thể phóng tác chuyện gì về mình.

(4)

Sự nghiệp tối giản của tôi xem ra không chỉ là cho thế giới đồ vật mà còn có một phần dành cho tâm tính, dành cho các quan hệ xã hội.

(5)

Tôi không vứt bỏ một quan hệ vào sọt rác mà để nó sang bên cạnh, khinh nhẹ nó.

Như thế có thể coi là trưởng thành thêm một chút?

Thứ Tư, 2 tháng 8, 2017

canh sườn ninh bí đỏ và đậu lăng

Món ninh kiểu này hạp với tiết thu và đặc biệt là trong mùa đông. Nhưng vì cái hộp đậu trắng chết tiệt nằm im một góc bếp ngày này tháng nọ và phát ra tín hiệu cảnh báo, này tôi sắp lìa đời, thì tôi tiếc của bày đặt ra món canh ninh.

Sườn gầy ninh với bí đỏ và đậu, bổ túc thêm củ hành tây gia tăng vị ngọt. Rau gia vị rắc lên bát canh nóng có hành tươi và mùi xắt nhỏ.

Tạo mặn tôi chỉ cho đúng muối hầm. Canh được nấu trong nồi áp suất, các miếng bí nguyên hình nguyên dạng, sườn mềm, đậu nhừ.

Lúc đứng ở quầy rau tôi đã chần chừ nhưng vì tiếc tiền nên không với tay lấy cây tỏi tây. Tôi nghĩ, lần sau sẽ thử thêm bạn này.

Vấn đề là hạt đậu tôi vốn ít ăn, nếu có thường là các loại hạt tươi xin từ vườn của Mẹ ở Bắc Ninh. Nên cái lần sau đấy, tôi thực chẳng rõ sẽ là khi nào :-)

Bất chấp có sườn, không phải chay, món canh này về căn bản là nhã so với thói quen ăn uống tùm lum và vô kỷ luật của tôi. Xem chừng, kỷ luật nấu và ăn của tôi đã bắt nhịp đường ray 😭😭😭

đàn bà, đàn ông và cao gót

Kết quả của dọn nhà, ngó đông ngó tây và tám chuyện qua các email ngắn với TA.

(1)

Nguyên tắc căn bản tối thiểu cho chăm sóc các bạn giày da theo bác thợ sửa giày trong khu phố TA sống.

- Thi thoảng bôi kem dưỡng da cho các bạn ý

- Thường phải xịt keo chống nước 24h trước khi trời mưa [không hiểu là loại "kem chống nước 24h" hay là phải chăm chỉ theo dõi dự báo thời tiết để chính xác một ngày trước khi trời mưa thì xịt keo chống nước 😂😂😂]

- Không đi cùng một đôi giày hai ngày liên tục. Lý do, để các bạn giày thở và cũng là để chân mình không bị tấn công bởi mấy con vi khuẩn vi trùng gì đó

- Trước khi cất giày phải lau sạch sẽ, bôi kem dưỡng da cho các bạn ý [không hiểu là cất giày vào tủ giày hàng ngày khi về nhà, hay là hết một mùa/vụ thì cất giày đi một thời gian dài 😂😂😂]

Dù thế nào thì cho tới nay, tôi dù lười nhưng khi cao hứng thì lôi bộ đồ nghề ra thực hiện đủ các thao tác trên, coi như từ giờ tiếp tục phát huy!

(2) 

Tôi luôn thắc mắc tại sao lại có cái truyền thuyết là cánh mày râu thích chị em đi lại trên các đôi cao gót. Hỏi mấy người nam già đời mà tôi biết và yêu quý, té ra đều là lũ "biến thái", tuyệt đối lắc đầu phủ nhận. Nho nhã thì bảo, đúng là cao gót làm dáng phụ nữ đẹp, hấp dẫn hơn; nhưng nói xong ý đó thì tiếp tục nho nhã phang chưởng, nhưng mà nói thật nhá, không có nhiều người biết đi cao gót. Huỵch toẹt thì bảo, mày xem, giày gì mà vẫn còn nguyên cái nhãn giá ở dưới đế, giày gì mà không lau chùi, giày gì mà cứ bừa bãi đưa cho người đánh giày ngoài phố, đi kiểu gì mà người cứ nghiêng ngả...

Nghe thoáng có lẽ đáng bực. Nhưng lần nào tôi ngồi ở quán Chị Lan, nhìn các nữ cường nhân đi tới đi lui, đúng là mười chị thì may ra có hai hoặc ba thực sự duyên dáng trên cao gót. Còn lại, nếu không phải là những đôi vẹt móng, lem nhem bẩn thì lại là vấn đề dáng đi dáng đứng, vụng về không làm chủ được đôi cao gót của mình, coi rất tội!

(3)

Cao gót được phân tích qua ngòi bút của tay viết dành cho chị em và có tẩm gia vị học thuật, đại ý là được bắt đầu bằng câu hỏi rất mùi: Tại sao chúng ta lại gán cho phụ kiện này một tầm quan trọng đến mức đôi khi chính chúng - những đôi giày  - là thứ quyết định sự lựa chọn trang phục của chúng ta?

Rồi tiếp đến là câu trả lời: chúng bao bọc cho đôi chân của chúng ta - phần cơ thể vốn dĩ là “vật thế cho phallus của phụ nữ” như được Freud giải thích trong Ba tiểu luận về lý thuyết tình dục. Nói cách khác, chân biểu trưng cho sức mạnh của phụ nữ, kẻ vốn dĩ không có pénis. Khi bao bọc cho đôi chân [mang giày], chúng ta đã khiến đôi chân của mình vượt thoát khỏi chức năng thuần túy của một bộ phận cơ thể và biến đôi chân của mình thành một đối tượng của dục vọng… Vậy nên khi bước chân vào một cửa tiệm, có đồng thời hai mối bận tâm bao chiếm chúng ta [chị em nhá 😂😂😂], thúc đẩy chúng ta: tiện nghi, điều nhấn mạnh đến sự đi lại [thoải mái] của chúng ta, và thẩm mỹ, cái làm thức tỉnh thứ năng lực quyến rũ trong chúng ta. 

Tôi chẳng biết mô tê gì về mấy cái tiểu luận của ông cụ có râu kia, chỉ chực quan tâm đâu là khác nhau giữa phallus pénis. Giời ạ, nói ngắn lại thì cái thứ nhất là ngôn ngữ của mấy ông bà ngồi ghế bành trầm tư, còn cái thứ hai là từ cửa miệng của chúng ta, những kẻ phàm. Tất nhiên là ở trình nghiêm túc và chuyên môn hơn thì chuyện không đơn giản vậy. 

Mà nữa, tôi biết, ít nhất là không phải một trường hợp, có chị em cóc quan tâm tiện nghi vì bao chiếm đầu óc của họ, từ khi chưa bước chân vào tiệm giày cơ, là dứt khoát phải cao gót, phải sexy. Tự chị em với bản thân không sao vì đó thực là quyền chân chính của họ, nhưng vào chính cái khoảnh khắc chị em cao cao tại thượng nhìn xung quanh và gán cái chuẩn mực của riêng mình cho toàn bộ thế giới đàn bà thì hình như có gì đó không ổn. 

Không ít lần tôi được chiếu cố quan tâm nhắc nhở về chuyện mang giày. Lúc đầu tôi ngốc, giơ cái mặt đen sì, phản ứng khó chịu tức thì. Sau khôn ra chút, tôi chẳng nề hà tận dụng khiếm khuyết lưng gù vĩ đại của mình, lấy luôn bản thân làm đối tượng của u mặc, hỏi lại, thế tôi lòm khòm người lao ra phía trước thế này giờ lại lênh khênh vụng về trên đôi gót nhọn thì hóa ra sỉ nhục cộng đồng chị em chúng mình à. Người đối diện tự động chuyển sang chủ đề khác liền, lần nào cũng vậy.

(4) 

nguồn: ở đây
Có một đồng chí, Conchita Wurst (Tom Neuwirth), đoạt giải Eurovision năm 2014. Chuyện sẽ chẳng có gì là đặc biệt liên quan đến bọn giày đàn bà nếu như đồng chí này không ở trên sân khấu với váy đàn bà và một đôi babe. Năm 2015, một số của Rolling Stone còn để trang bìa anh chàng ca sĩ người Áo ngực trần. Tôi thấy một phiên bản khác của Iggy Pop, máu xỏ xiên nổi lên thì nghĩ tiếp, ông già đẹp hơn, và cũng điên hơn, so với ông trẻ 😂😂😂

Xem chừng cảm hứng Conchita Wurst lớn đến độ có cái học viện Top in Heels ở thành Vienne vốn là nơi đàn bà học đi lại trên cao gót đã mở thêm khóa học dành cho quý ông. Quảng bá của học viện này nhấn mạnh cao gót có thể trở thành mốt trong giới mày râu. Còn trong đám thầy bà hướng dẫn có drag-queen Helmut Fixl.

(5)

Bỏ tiền đi học là một chuyện, chuyện ở nước Áo.

Còn ở xứ sở sương mù lại có trò đàn ông tự nguyện đi cao gót trọn một ngày theo sáng kiến của một tờ tạp chí thời trang sau sự kiện một phụ nữ được tuyển cho vị trí tiếp tân cho Price Waterhoose Coopers đã bị chính hãng tuyển dụng nhân sự sa thải vì không đáp ứng tiêu chuẩn "cao gót".

Cái hãng tuyển dụng kia, Portico, yêu cầu phụ nữ mang giày từ 5-10cm, còn cái cô bị mất việc thì sau này tranh cãi, sao không áp dụng tiêu chí đó cho các nam đồng nghiệp. Không nói đúng sai thế nào, cái lý của Portico là bạn [nữ] không chỉ chuyên nghiệp mà dứt khoát cần phải hấp dẫn. 

Xem ra ý tưởng để cho nam giới thấy được việc bắt buộc phụ nữ mang cao gót ở nơi làm việc của tờ Stylist đã thành công khi trong đám nam nhân tham gia thử nghiệm đột nhiên có không ít người mang nhận thức mới về nỗi thống khổ cao gót. Kết luận của không ít anh em, phụ nữ bị bắt buộc trèo lên gót nhọn hoàn toàn không cùng một hoàn cảnh với nam giới phải mang bộ củ và đeo thòng lọng.

(6)

Mặc kệ cái học viện hay cái tạp chí và đống đàn ông tự bỏ tiền hay tự nguyện tham gia thí nghiệm, mặc kệ đám thầy bà ngành chăm sóc sức khỏe có gào thét thế nào về những vấn đề tổn thương chân, tổn thương cột sống mà thủ phạm là cao gót thì thế giới công sở vẫn sống cái dress code thành văn hay bất thành văn của nó.

Lý do, định nghĩa [của] xã hội về một dáng [người] đẹp và có tính chuyên nghiệp đối với phụ nữ luôn gắn liền các hình ảnh cô thư ký sexy và những thiếu nữ pin-up.

(7)

Trong khi cả làng nhốn nháo, tầm phào tám chuyện có mà nghiêm túc phi thường, kiểu như thu thập chữ ký để đưa vấn đề ra thảo luận ở nghị trường, cũng có thì lại có các ông học giả học thật tung ra kết quả ngâm cứu, làm nức lòng không ít giới chủ tư bản và những nam nhân vốn bị không ít đám nữ quyền quá khích cáo buộc là sexism.

Chuyện là có bác giáo sư khoa học hành vi người Pháp sau một hồi chăm chỉ cử người ra đứng đường làm thí nghiệm thì kết luận, cùng một nữ phụ với trang phục thống nhất nhưng trong ba hoàn cảnh của đôi chân, giày bệt, giày 5cm và giày cao 9cm thì hiệu quả tương tác xã hội đặc biệt không đồng nhất.

Cao gót muôn năm! Nếu bạn hỏi đường trên một đôi gót nhọn lênh khênh, nếu bạn vô tình hay cố ý bày đặt đôi chân của mình theo một cách đặc biệt, đảm bảo bạn sẽ mau được giúp đỡ 😂😂😂

Điều này chính tôi và TL cũng đã được trải nghiệm sống động. Chúng tôi ba người bắt taxi, tôi và TL lôi tha lôi thôi với giày bệt còn bạn đồng hành của chúng tôi, nguyên mẫu của hình dạng nữ cường lý tưởng trên các tờ tạp chí dành cho chị em, cùng lần lượt gọi taxi. Tất nhiên là chỉ có cô bạn kia là thành công trong việc làm cho một xe dừng lại đón chúng tôi vào giờ tan tầm và trời thì bắt đầu lất phất mưa. TL đùa vui, cái này gọi là sức mạnh của mỹ nhân! Tất nhiên cũng phải mở ngoặc là cạnh yếu tố cao gót thì còn nhiều phẩm chất đáng giá nơi cô bạn nhỏ kia: váy xống đẹp đẽ, mặt mũi xinh xắn tươi như hoa 😂😂😂

(8)

Lời của bạn, một kẻ u mặc có dư.

Cái đoạn giầy với chả dép í. Tớ nghĩ là cái giống đàn bà tự mình điệu đà, rồi mấy giống đàn ông thích lôi đàn bà ra làm dụng cụ làm việc, nên phóng đại ra cái giai thoại giày cao gót, rồi gót nhọn gót vuông.

Chứ thời ăn lông ở lỗ ấy, giầy dép gì đâu, thế mà tổ tiên mình cũng vẫn nhìn nhau cười hềnh hệch rồi hùng hục lao vao nhau đấy thôi.

Ðúng là có nhiều đứa đàn bà con gái đi đôi giầy cao gót vào thành Kiều luôn thật. Nhưng có nhiều mẹ đóng đôi cao gót ngất ngưỡng vào trong vẫn huỳnh huỳnh như lợn nái.

Mà có nhiều bà nhé, thật, làm đôi derbie 2cm với cái quần âu, cái áo chemise thôi mà vẫn duyên dáng, điệu đà đến ngất ngây.

Nhưng cái này thì đúng thật này. Giầy cao gót là một loại gây nghiện. Ði quen rồi sẽ rất khó hạ chiều cao. Mà khi hạ chiều cao thì sẽ bị đau bắp chân 😭😭😭

(9)

Tôi đã từng thử cao gót một vài lần, mang đôi giày "cưới" tậu ở Rome mùa hè năm xa lắc xa lơ với Oli trong hôn lễ của HĐ và anh họ yêu quý.

Không hẳn là "lợn nái" nhưng quái vật sùng bái Lưu gù thì đúng.

Vì thế, rốt cuộc tôi trung thành với các em bệt, một dải từ mấy đôi vnxk rẻ tiền tới Camper và Born xông pha sà sã, Hobbs kín đáo chuẩn mực, Santoni chói mắt mà uể oải, Armani nhẹ như không và có chút xa cách, Mohinders lôi tha lôi thôi và có chút màu cẩu thả. Sức mạnh to lớn nhất của tất cả các bạn này là tôi cảm thấy mình thoải mái trong chúng, sau nữa với kẻ đi bus chuyên nghiệp là tôi, đi đế bệt luôn đảm bảo sự an toàn.

Nhưng có một sự thật tôi đau buồn thừa nhận với bản thân, cái bọn đế cao ấy, chúng thực có power của riêng mình! Hè này, MBT lừng khừng bán-cao gót thực phần nào giúp tôi đi lại thẳng thớm hơn!

Nhưng ai mà biết được, một ngày đẹp trời tôi bỗng thấy mình thành kẻ si mê Ballin.

Đầu hè kể chuyện này cho D., ông anh cười ầm ĩ một trận, ừ thử xem sao. Kể cho bạn đồng hành yêu dấu, thì cứ xong luận án đi rồi muốn crazy thế nào cũng được.

Ừ thì xong luận án, rồi mình đi Ballin, nhể 😭😭😭😭😭