Thứ Hai, 2 tháng 11, 2020

"i love texas"

Năm trước tôi gặp một bà giáo về hưu là con cháu của gia đình gốc Ý danh giá nhất địa phương và từ hàng chục năm nay vẫn được coi là thế lực ngầm thao túng đời sống chính trị của thành phố nhỏ này. Bà theo đạo Công giáo, nhà theo đảng con voi, nhưng bản thân xem ra cũng có nhiều cởi mở và phóng khoáng. Tỷ như, bà đã bỏ phiếu bầu cho ứng viên thị trưởng thuộc thế giới LGBTQ trong kỳ cuộc bầu bán lần trước. Nói về ngài tổng, bà nói gọn một câu, gã gangster.

Nghe câu đó tôi có chút sốc. Nào tôi có biết chi về chính trị chính em xứ cờ hoa. Nhưng rồi từ từ hè trước sang hè này, tôi phát hiện, thế đã là gì.

Mà nghĩ thêm chút, thi thoảng nghe lọt lỗ nhĩ hết trắng thượng đẳng lại sang đen đáng sống, rồi cả đống âm mưu thuyết này nọ tưng bừng thì giữa hai vế, nhân dân nào lãnh đạo nấy và lãnh tụ nào dân chúng nấy, cái nào đúng hơn nhể.

Dù thế nào thì thế giới này, nhân loại này đã đủ tối om rồi. 

Tôi lại lơ mơ câu hỏi, liệu đến thời của một tenbatsu phiên bản cờ-hoa?!

chưng sa tế tôm

Món làm tuần trước. Vì mua được hai túi nhỏ tôm khô Thái Lan, tôi mạnh tay chạy qua hàng chay, làm một hũ sa tế mặn - sa tế tôm, chào đón mùa lạnh cập kê bên cửa.

Nói là vậy nhưng tôm cũng chỉ gọi là thoang thoảng, vị cay cũng chỉ là dìu dịu. 

Món làm tựa theo quy trình làm món sa tế chay, khác chăng là ở hai điểm. Thứ nhất có con tôm. Thứ hai là chảo dầu lần này tôi không thả sả vào ngay mà đợi dầu nóng thì thả vô gừng cùng đại hồi lấy chút vị thơm, chừng như ý thì bỏ các bạn ý ra rồi bắt đầu hành trình chưng sa tế.

Tôi đặc biệt thích trộn chút sa tế với mắm cốt đặt cạnh bát mỳ, thi thoảng lướt mấy sợi mỳ nuột nà qua hàng chấm đậm đà lại mướt mượt thơm hương dầu phi, quả là rất thích!


pita bread stuffed with roast duck - món cuốn/kẹp vịt quay với bánh mỳ pita

Món ngẫu hứng ở đâu đó giữa chuyên mục bếp hiệp hai và bếp leftovers.

Bánh mỳ pita được rã đông từ từ mềm mại như ý cắt ngang có thể làm món cuộn. 

Nếu không, lại có thể cắt bốn, dấu chảo làm nóng thịt vịt lúc trước đã bớt đi phần dầu mỡ, đặt các phần bánh lên lấy chút giòn và ngậy, nhẹ nhàng kẹp rau và thịt vào giữa hai lớp vỏ thì được phần bánh kẹp.

pita bread stuffed with roast duck

3.11 & tenbatsu - cứu trợ và tái dựng

(1)

Ngôn ngữ dân gian có những từ những ngữ nghe quen tai, dùng quen miệng như nợ nần kiếp trước, trả nghiệp, nghiệp báo, nghiệp quật, ...

Chữ Tây trong ngôn ngữ ngả màu thần học hay trong lý luận của mấy ông thầy bà, có theodicy, mở rộng từ đạo Thiên chúa sang cả những bình giải liên quan nhiều tôn giáo khác.

Tôi nhớ gắn liền với sự kiện 3.11, nước Nhật ầm ĩ với ông chính trị gia Ishihara và sau đó là thầy bà Sueki xung quanh khái niệm tenbatsu.

(2)

Nhưng cũng nước Nhật hậu thảm hoạ ba trong một hồi 2011 đó, ồn ào nghiệp báo chi chi cũng chỉ là ồn ào. 

Người Nhật rất mau dồn sức tập trung vào hành động thực tế, thực tiễn. Cứu trợ những nạn nhân sống sót. Và tập trung đóng góp cho dự án tái thiết dài lâu.

Không rõ có phải do tâm tính người dân xứ Phù Tang hay không, người Nhật, đặc biệt là những người, những tổ chức tôn giáo, khi làm việc phúc thiện, họ cứ lặng lẽ làm.

Lặng lẽ không phải là cắm cúi nhá. Họ có tổ chức, có điều phối đảm bảo hoạt động hiệu quả nhất có thể dành cho đối tượng là các nạn nhân thảm hoạ.

Hoạt động cứu trợ, hỗ trợ, trợ giúp... của họ tức thời có, dài hơi có.

Đóng góp của họ phủ rộng cả vật chất, y tế và tinh thần với phương châm đáp ứng những nhu cầu cụ thể của nạn nhân.

Gần mươi năm trôi qua, câu chuyện về những hoạt động phúc thiện này vẫn chỉ là các mảng lớn chứ chưa hoàn chỉnh, chờ những người kể chuyện.

(3)

Trong những mảnh đoạn lỗ mỗ tôi đọc về sự kiện 3.11 và các hoạt động nhân đạo của các tổ chức tôn giáo Nhật liên quan, tôi rất ấn tượng về sự hiện diện của người tình nguyện - với các con số trăm, ngàn tuỳ từng các tôn giáo, dòng tu, hệ phái, trên thực địa với những hoạt động làm sạch, sữa chữa xây lắp nhỏ, hỗ trợ tinh thần/tâm linh. 

Càng ấn tượng hơn nữa là tham gia vào các nhóm tình nguyện vốn tưởng là chỉ gắn với một tôn giáo hay một cơ sở tôn giáo cụ thể hoá ra không chỉ có những người tôn giáo mà cả những người tạm gọi là "vô thần".

Và có lẽ ấn tượng lớn nhất đối với tôi là đọc được không ít những chuyện kể ngắn về việc các cơ sở tu hành khi mở cửa làm nơi trú nạn cho các nạn nhân đồng thời cũng làm điểm tạm nghỉ cho các đoàn cứu hộ cứu nạn, họ không khua chiêng gõ mõ ồn ào ầm ĩ về hành động thiện của mình. Không phải hiếm chuyện một nhân viên cứu hộ thổ lộ, trước thảm hoạ tôi chẳng có cảm tình gì về đạo Bụt, nhưng sau hoạt động lần này tôi hiểu biết hơn và có lòng mến mộ tôn giáo này.

giỗ cụ - úi nhầm, từ cửa bắc xuôi xuống hàm long

(1)

Bữa trước tôi đã ngờ ngợ chuyện nhà Nội hay nhà Ngoại, giữa Cụ Ngọc và Cụ Chút thì cụ bà nào ở phố nào. Sau nghĩ là anh họ yêu quý mà đứng ra tổ chức võ lâm đại hội giỗ cụ thì hà cớ chi lại có có chuyện chắt bên Ngoại làm việc ấy. Lúc đó, tôi cũng nghĩ đến cả chuyện các Ông Trẻ, con trai của cụ bà phố Hàm Long người ở Việt Nam đã qua đời từ lâu, còn người xa xứ thì một đi không trở lại, nhưng dòng Nội không phải vì thế mà ở Việt Nam không có nổi một người đại diện. Vì thế, tôi quyết định Cụ Chút mà TL kể ắt phải là cụ bà sống ở trại Châu Long.

Sáng nay con bé em gọi điện, tôi hỏi thăm nó tình hình giỗ cụ. Giời ạ, hoá ra tôi nhầm. Giỗ cụ là Cụ Ngoại tính theo đằng Bố nhá - Cụ Chút phố Hàm Long!

Đã xác định được cây phả hệ, tôi bắt đầu lẩm nhẩm tính. Thực Cụ vẫn còn một con gái sống ở Việt Nam, chính là Bà Trẻ yêu quý của tôi ở Sài Gòn. Bà đi Nam từ ngày xa xưa, sau năm 1975 không bao giờ quay lại đất Bắc. Chú Trẻ của tôi, con trai của Bà, trúng tháng năm đất nước biến lớn, đang thênh thang rộng mở con đường sự nghiệp dành cho một cử nhân ngành Hành chính bị cú sốc lớn, cộng thêm một hồi được "giáo dục, cải tạo" và bị bà vợ đầu, sau đó là vợ hai người cướp tiền, người lợi dụng thân nhân làm hồ sơ đi Mỹ thì cuối cùng thành người lơ ma lơ mơ suốt phần đời còn lại. Bà Trẻ theo đạo Bụt, viết thư cho tôi chữ Pháp chữ Anh phang ầm ầm, thơ văn lai láng, triết lý Phật giáo ngập tràn. Thi thoảng gặp chuyện gì đó không thoải mái, Bà luôn luôn là một trong những người đầu tiên tôi nghĩ đến với những câu chuyện, những đúc kết đời sống của mình.

Con trai của Cụ Chút phố Hàm Long những ai đã định cư ở nước ngoài, tất cả đều một đi không trở lại. Có người nghe chuyện trách cứ con bất hiếu, không lo cái phần hương khói tổ tiên. Hồi nhỏ tôi không để ý chuyện này. Sau lớn chút, thi thoảng nghe vài mẩu vụn vặt trong chuyện kể lại của Bố, và nhất là càng-già-đi, tôi nghĩ mình có thể hiểu hơn thái độ, phản ứng đó của các Ông Trẻ. Kỷ niệm sống động tôi nhớ nhất về một trong các Ông Trẻ của mình là ngày cuối cấp II, người họ hàng nào đó mang về, không rõ là từ Bỉ hay Canada, bịch quà bự phát đến tận đám cháu xa lắc lơ là chúng tôi. Cái thời nghèo khốn đó, đến một đôi xăng-đan tử tế còn chẳng có mà xỏ chân, tôi có kẹp tóc nơ xinh xinh cùng cây bút máy vỏ lấp la lấp lánh, lúc đó cứ nghĩ mình là cô công chúa nhỏ!

Năm 2002, lúc bộ sưu tầm các Bà Trẻ bên đằng phố Hàm Long của tôi còn kha khá, tôi qua Mỹ, vui vẻ viết thư chào hỏi Bà Trẻ Liên, hình như là út ít trong số các con gái của Cụ Ngoại. Bà ghi thư lại rất dịu dàng, tình cảm. Sau này mấy lần xuôi Nam tôi đến thăm Bà Trẻ yêu quý, thấy giữa hai Bà Trẻ có chút gì đó giống nhau, hỏi cụ thể là gì tôi không giải thích nổi, song tôi biết là khác với các Bà còn lại ở Hà Nội. Sau này nữa, tôi nghĩ, có thể thời đoạn lịch sử miền Nam miền Bắc đã làm cho não trạng, tâm tính con người có khác biệt. Những cô con gái phố Hàm Long xưa kia trải qua bao biến động lịch sử đất Bắc đã trở thành những người đàn bà chuyên sức "vun vén" trong vòng đời bé mọn, chẳng còn đâu nét phóng khoáng, kiêu sa của một thời.

(2)

Cụ Ngoại Chút phố Hàm Long tôi hình dung qua các chuyển kể trong gia đình hẳn phải là một người phụ nữ đặc biệt.

Cụ đúng là điển hình của "nữ tướng - nội tướng", kinh doanh buôn bán nuôi chồng cùng mười mấy người con, dựng gả đâu vào đấy, qua đủ thăng trầm lịch sử, được hướng dẫn tự nguyện hiến tài sản, gia nhập hợp tác chi chi, Cụ Bà sống ung dung đến phút cuối đời, chuẩn bị chu đáo sự ra đi của mình bằng hành động chia quyền mua lại đồ gỗ nhà Hàm Long cho các người con. 

Con trai duy nhất của Cụ ở lại Việt Nam lấy vợ là người Công giáo. Nhà phố Hàm Long bị cắt xén cắt xẻo tùng phèo, sau lại bị bán từng phần, còn lại căn nhỏ vốn dùng làm nơi thờ tự lại để không. Những năm trước, tôi hay vui miệng, cứ chia thừa kế, kiểu gì mình cũng được chừng 20cm vuông. Giờ cái phòng đó còn không tôi cũng chẳng rõ. Chỉ biết đến ngày giỗ của Hai Cụ - Ông Bà Ngoại của Bố, nhà ai người nấy lo.

(3)

Mà hay lắm nhá. Phần mộ Hai Cụ ở trên Bất Bạt. Hàng năm tôi theo Bố đi thăm mộ mỗi dịp Tiết Thanh Minh, ông cụ già bảo, tuổi đã cao nên chỉ có thể thăm và thắp hương bốn Cụ Ông Bà Nội và Ngoại cùng Cha Mẹ của mình. Thêm nữa là có một Ông Trẻ bên đằng nhà Ngoại phố Hàm Long chết trẻ cô quạnh thì cũng cố thu xếp qua thắp hương.

Trong khi đó, lại có ông chú trong nhà bỏ qua luôn Hai Cụ phố Hàm Long hay Ông Trẻ mất sớm mà lúc nào cũng chăm chăm hương khói cho một Ông Trẻ khác là con nuôi của Cụ. Với lý do rất thực tiễn: đi coi bói được thầy phán Ông Trẻ này phù, vậy nên ra sức cúng.

Tôi đứa cháu mất nết, nghe chuyện xong cười sằng sặc, trong lúc chờ hương tàn, quay sang chọc ông cụ già, nhà mình dứt khoát phải xem lại chuyện này, coi xem Cụ nào phù còn biết đường tế bái.

(4)

Tôi hỏi TL, đoán nhá, tập hợp gặp mặt chắc cũng cỡ một trăm người nhể. Con bé em bảo, cũng khoảng đó. Mà đó mới chỉ là hàng cháu và chắt của Cụ bà đang có mặt ở Hà Nội và có thể thu xếp đến dự thôi nhá.

Cao tuổi nhất là Bác Mai, con gái Bà Cả, 93 tuổi được TL mô tả tóc vẫn đen, lưng vẫn thẳng, đi lại ngay ngắn, đi lại nói năng giống dáng vẻ bà già mới tuổi 80. Còn trong đám các chắt, tức anh chị em họ của chúng tôi, người cao tuổi nhất đã hơn bảy chục. Tôi nghe xong thì cười khì khì.

(5)

Nhân vụ giỗ này tôi biết đến một anh họ có tên Phi Long, chính là chắt bên Nội mà theo vai vế chính là người lo hương hoả cho Các Cụ phố Hàm Long.

Nhưng vấn đề là ông anh họ này sống ở Sài Gòn. Và là người theo đạo Công Giáo. 

Trong lần gặp mặt này, anh họ Phi Long không xuất hiện.

(6)

Hội ngộ võ lâm hôm rồi theo lời thuật của TL có cả mớ chuyện hài đến mức cười ra nước mắt.

Hai chị em họ trong nhà đều là dân có máu mặt có vai có vế bên ngành ngân hàng-tài chính, nhìn thấy một ông anh họ khác thì bảo nhau, mặt ông này trông quen quen. Được hồi, Giời ạ, ông kia từng là Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước, hai người kia đi họp hành này kia chi nọ nhìn thấy mặt, quen là phải còn gì nữa.

Rồi lại có các vị anh chị em họ đụng mặt nhau thì ú ớ, ồ à. Hoá ra cùng sinh hoạt với nhau bao năm mà không biết mình là anh chị em họ!

(7)

Chuyện giỗ cụ và những người anh chị em họ còn có nhiều.

TL có chút mỉa mai mai mỉa khi nói về cuốn gia phả tạm thời được anh họ yêu quý tổ chức biên soạn và ấn loát rồi phát cho mọi người, rằng thì là mà, túm lại Cụ nhà mình là dân Hà Nội. Tôi hiểu được cái giọng điệu đó của nó, vì trong nhà khi còn nhỏ, tôi thấm kha khá sự phân biệt giữa người Hà Nội và người "nhà quê", thấm kha khá cái sự thích nghi thích ứng đầy khó khăn nhọc nhằn của Mẹ đến từ đất Bắc Ninh với xuất phát điểm nhà nông chứ đâu có phải con cháu cụ bà buôn bán, cái họ cự phách khắp một vùng với nhà rải rác từ Hàm Long qua Phố Huế, Nguyễn Du xuống Chợ Trời hay mèng mèng khiêm tốn thì cũng là nhà bên Cửa Bắc nói tiếng Tây lèo lèo. 

Nhưng bỏ qua những chuyện đó, nghĩ chút chuyện võ lâm đại hội này cũng có điều hay. Tỷ như, TL đọc được trong lời dạy của Cụ Ông phố Hàm Long dành cho con cháu, coi như bao đủ ba tư cách con trong gia đình, công dân với đất nước, và người đồng bào trước/với tha nhân.

Theo lời Cụ, trong gia đình con cái phải hiếu kính Cha Mẹ, với Tổ quốc phải làm tròn phận sự, và với người phải có lòng trắc ẩn.

(8)

Hồi mới vô chân trường đại học, ở Việt Nam rộng lớn tôi không rõ nhưng cái góc Hà Nội còn chưa kịp phình nở phát triển mà hãy giống cái ao làng con con, tôi khó chịu lắm trước cái trào lưu "nhà em là nhà có gốc". Sau bao năm sống khổ, sống hèn bỗng vụt sáng gia đình này, dòng họ nọ gốc nho nhã, con cháu ông Tổng đốc, bà chủ buôn tiếng tăm khắp các kỳ này kia kia nọ.

Lâu lâu sau hơn chút, có bữa nói chuyện với D và partner yêu quý, tôi bảo, có lẽ em có cái mặc cảm tự ti là con gái của Mẹ - người nhà quê. Nói xong lại cười khì khì, mà cũng chẳng phải, lịch sử gia đình nhà Nội của em thực rất hay, không cồng kềnh, không nặng nề, cũng chẳng đạo đức giả đến mức tô vẽ làm màu chi chi.

Lúc đó là nói vui vậy, giờ nghĩ đến chủ đề này, tôi vẫn giữ quan điểm đó. Các quan hệ họ hàng mang tính cá nhân hoá, nhóm này chơi nhóm kia, chứ không theo tổ chức đại gia đình tông tộc hò nhau đóng góp tôn vinh nặng nề. Nhà có chuyện, người trong họ ai quan tâm biết tin đều có lời hỏi thăm ân cần, xa hơn còn nhiệt tình giúp đỡ đầu việc cụ thể, giúp vô tư chứ không phải kiểu ban ơn rồi khua chiêng gõ trống kể cho bốn họ ba làng nghe biết. 

Mà quay lại lời răn của Cụ Ngoại phố Hàm Long, tôi nghĩ, cứ làm được ba điều đó thì xã hội quả là tốt kha khá rồi!

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2020

bánh tráng trộn sa tế tôm với táo nhà rừng

Không có xoài xanh, tôi lấy chua cho món bánh tráng trộn ngẫu hứng nhân vụ vừa làm xong mẻ sa tế tôm hôm rồi từ đôi trái táo nhà rừng.

Táo xắt miếng mỏng, rồi xóc với chút nước cốt chanh xanh - lime vừa cường chua vừa giữ màu sáng khỏi thâm.

A-lô-xô trộn một lèo bánh tráng, sa tế tôm, chút thịt bò xào thơm vị tỏi tiêu, rồi rau ghém có răm, mùi, mùi tàu, hành tây trắng thái lát siêu mỏng, cùng táo vị chanh và lạc rang giã rối. Thế là có tô bánh tráng trộn chẳng giống ai nhưng vẫn đủ vui vui cái dạ.

bánh tráng trộn vị sa tế tôm
với chua chua trái táo nhà rừng và thịt bò xào

làm gì với táo nhà rừng - apple cider vị cam

Lần đi Hancock vừa rồi, tôi đứng từ xa ngó cây táo mà không tính chuyện chạy lên nhà hàng xóm mượn vợt để hái quả. Lý do của tôi lúc đó rất ngây ngô, để dành cho chuyến đi sau. Rằng thì là mà mình sẽ ung dung hưởng nắng, hưởng ấm, và hưởng cái niềm vui chọc chọc kéo kéo và nhặt các trái quả mập mạp tươi sắc vàng vàng đo đỏ.

Lão Tiên sinh đi nhà rừng một mình đợt này, tôi nhờ ông hái táo giúp vì sợ đến lúc tôi có thể quay lại thì táo đã rụng hết trơn rồi. Tin buồn là trên núi tuyết đã tưng bừng, vụ hái táo coi như bỏ. Con giời đơ cái mặt khi nghe tin đó qua điện thoại, tiếc nẫu ruột.

Quay lại thùng táo thu hoạch đợt trước, và trong đà hưng phấn đã làm thành công mẻ nước táo - apple cider đầu tiên, tôi nấu thêm mẻ nước táo - apple cider mới. Lần này, công thức theo không chỉ chuẩn hơn mà còn có chút sáng tạo. 

Nhiều chủ bếp dùng cam, cả vỏ lẫn thịt quả. Tôi theo.

Mà không chỉ có thế, tôi còn thêm chút vụn vỏ cam khô, vốn bấy lâu nay chỉ dùng cho món bánh sò.

Lơ đễnh, lần này tôi bỏ qua bạn gừng tươi thái lát.

Có lẽ do cam tươi cho nước quả chua chua làm thay đổi độ đậm sánh của apple cider thành phẩm nên khi lọc và chiết nước táo ra chai lần này, tôi không gặp lại cái vẻ sánh mịn của mật ong rừng nữa. 

Nhưng bất luận thế nào thì kết quả bếp núc đối với tôi rất tuyệt. Nước táo trong, lóng lánh sắc nâu vàng bắt mắt, thơm vị cam và đầy nồng ấm của quế cùng đinh hương. 

Apple cider nhà làm, uống ấm ngon. Uống lạnh với đá viên ngon. Mà đơn giản nhất là pha với nước thường không ấm, chẳng lạnh, cũng ngon nốt!

Tạm biệt cây táo nhà rừng!